Fast Fiction

Chỗ cạnh anh bị đổi cho tôi

“Em ngồi tạm ở kia đi.”

Lan Anh đặt túi hồ sơ vào tay Mai như đặt vào tay người chạy việc, rồi dùng đầu ngón tay đẩy nhẹ khuỷu tay cô lệch khỏi mép thảm đỏ ở làn đón khách. Cú đẩy không mạnh nhưng đủ để Mai chạm vào góc một chiếc ghế nhựa xanh đặt sát bồn cây, cái góc ghế sứt cạnh vẫn còn vệt bụi giày. Bên kia, Lan Anh đã bước lên một nhịp, đứng đúng vị trí sát bên trái Khang, chỗ ai đến cũng nhìn thấy đầu tiên.

Trước sảnh kính khách sạn bên hồ Tây, gió tối tháng mười hai lùa qua dãy xe đang nối đuôi. Đèn logo buổi ra mắt hắt xuống mặt đường ướt một màu vàng lạnh. Mai vẫn cầm chặt chiếc thẻ ra vào có cạnh mòn xước trong lòng bàn tay. Cô vừa chạy xe máy từ căn hộ thuê ở Cầu Giấy sang, nếp tay áo còn hằn cứng vì cả ngày ở xưởng sản xuất của đối tác rồi lại lao sang đây. Hợp đồng hôn nhân sáu tháng với Khang có thể là giấy, nhưng tối nay, trước gia đình anh và vòng quan hệ qua lại thường xuyên của họ, chỗ đứng cạnh anh là thứ người ta đọc như sự thật.

“Đứng đó chắn luồng xe lắm.” Lan Anh quay sang, giọng ngọt mà gọn. “Mai trông giúp chị danh sách đến nơi rồi báo. Việc này em hợp hơn.”

Mai đặt túi hồ sơ lên chiếc ghế nhựa, không ngồi. Cô mở ra, liếc đúng một lần rồi ngẩng lên. “Danh sách của chị lệch thứ tự xe. Đoàn bác Phúc đến trước nhà báo, mà chị cho xe MC vào làn trong. Nếu giữ thế này, năm phút nữa kẹt cả cổng.”

Lan Anh khựng một nhịp, rồi cười như dỗ trẻ. “Em cứ làm phần em đi.”

“Phần em là để buổi này không vỡ.”

Ngay lúc đó một chiếc SUV đen thắng gấp ngoài mái hiên, còi phía sau ré lên. Một tài xế thò đầu ra, gắt với bảo vệ vì xe trước dừng sai điểm. Cậu nhân viên cầm bảng đón khách quay cuống cả người, gọi nhầm tên. Bên trong sảnh, cô lễ tân mang khay trà bước ra nửa chừng rồi đứng khựng, mặt trà nổi một lớp màng mỏng vì để nguội quá lâu.

Khang đang nói chuyện với một người trong ban tổ chức, mắt liếc về phía làn xe nhưng chưa bước ra. Anh mặc vest tối, đứng dưới cụm đèn như thể mọi thứ đã được sắp sẵn. Chính cái vẻ im lặng đó làm người khác dễ tưởng anh mặc kệ. Mai biết không phải. Anh để cô tự giữ vị trí đã thỏa thuận từ đầu: không xin xỏ, không diễn quá mức, chỉ đứng đúng vai trò “vợ hợp đồng” trong những dịp cần chặn miệng họ hàng thúc cưới. Nhưng im lặng quá lâu, người khác sẽ leo lên chỗ trống.

Mai gập hồ sơ lại, bước khỏi góc ghế nhựa, đi thẳng ra mép làn xe. “Anh tài lùi nửa thân sang phải. Xe biển 30H phía sau vào trước. Bảng tên đổi cho em.” Cô nói với cậu nhân viên giữ bảng, tay đã kéo sợi dây phân làn sang một móc khác. “Đoàn bác Phúc đi xe bảy chỗ, có bác gái chân yếu. Để xe dừng sát bậc tam cấp, đừng bắt người ta đi vòng.”

Cậu nhân viên nhìn Lan Anh theo phản xạ. Lan Anh cau mặt. “Ai cho em tự đổi?”

“Người lát nữa phải xin lỗi nếu khách lớn bị đứng chờ giữa mưa phùn không phải chị.” Mai quay sang tài xế đang nôn nóng, giọng hạ thấp mà dứt. “Bác ơi, xe bác vào đây. Nhanh.”

Sự việc chuyển động ngay. Chiếc SUV đen trượt lên đúng làn, cửa xe vừa mở thì một người đàn ông tóc bạc bước xuống, chống tay đỡ vợ. Nếu chậm thêm mấy giây, họ đã phải băng qua đầu xe MC đang lúng túng quay đầu. Mai tự mình giữ cửa, né vạt váy để bác gái đặt chân xuống thảm khô. Một người trong ban tổ chức toát mồ hôi chạy lại cúi chào lia lịa.

Lan Anh sượng mặt, nhưng vẫn cố giữ giọng điềm nhiên. “Em được việc thật. Vậy cứ đứng hỗ trợ ở đây đi.”

Một câu “được việc” ném ra như phần thưởng cho người làm thuê. Mai không đáp. Cô chỉ trả bảng tên lại cho cậu nhân viên, chưa kịp lùi thì một người phụ nữ ngoài năm mươi từ trong sảnh bước nhanh xuống. Áo dài nhung tím, cổ đeo chuỗi ngọc, đi cùng hai quản lý của khách sạn. Đó là chị Thu, người phụ trách đón khách phía nhà chủ và cũng là chị họ của Khang.

Chị Thu nhìn thoáng hiện trường, nhìn chiếc dây phân làn vừa đổi móc, nhìn đúng bác Phúc đã được đỡ xuống an toàn, rồi nhìn thẳng Mai. “Mai, em đứng đây với chị.”

Lan Anh bật cười ngắn. “Chị Thu, em đang xếp bạn ấy hỗ trợ danh sách—”

“Không.” Chị Thu cắt ngang, đổi hẳn giọng, không còn kiểu gọi tiện miệng nữa. “Em Mai, mời em lên làn trong. Chỗ này để người đón chính đứng. Bên kia để nhân viên giữ bảng.”

Một quản lý khách sạn lập tức cúi đầu với Mai. “Mời chị qua phía này.” Anh ta tự tay nhấc sợi dây phân làn lên cho cô bước vào, rồi kéo chiếc ghế nhựa xanh hẳn ra sau bồn cây như dọn một lỗi thô thiển khỏi khung hình.

Lan Anh đứng chặn mất một nhịp thở. Cô ta vẫn ở sát bên Khang, nhưng lần đầu tiên vị trí ấy không còn chắc. Hai cậu nhân viên vừa nãy còn chờ ánh mắt cô ta giờ quay hẳn về phía Mai để xin chỉ dẫn xe tiếp theo. Mặt chị Thu không lạnh, nhưng cách bà quản lý khách sạn nói “chị” với Mai trước mặt mọi người đủ làm cái ngữ pháp sai ban nãy gãy làm đôi.

Mai vừa bước vào làn trong thì Khang quay lại. Ánh mắt anh dừng ở cô lâu hơn thường ngày, rồi lướt qua chiếc ghế nhựa bị kéo ra rìa, qua Lan Anh, qua dây phân làn đã đổi móc. Anh không hỏi gì. Chỉ có bàn tay đang cầm điện thoại siết chặt thêm một chút.

Dòng xe tiếp tục dồn tới. Một chiếc sedan chở đối tác Nhật đến sớm hơn lịch, trong khi xe của bác ruột Khang lại quẹo vào cùng lúc từ cổng phụ. Lan Anh lập tức chớp lấy khoảng trống đó. Cô ta nghiêng người sát Khang như thể vị trí ấy là quyền đương nhiên, nói vừa đủ to để cả dãy người đứng gần đều nghe.

“Khang, em đứng với anh từ đầu đến giờ, để em nhận đoàn này cho đồng bộ. Mai quen làm hậu trường thì để bạn ấy lo xe sau. Mọi người trong nhà cũng biết em hiểu nếp bên anh hơn.”

Một câu nói mà nhét đủ cả “từ đầu đến giờ”, cả “mọi người trong nhà”, cả quyền đứng cạnh. Cô ta còn đưa tay như sắp chạm vào cánh tay Khang, một động tác thân quen được diễn ra ngay mép làn đón, dưới mắt bác Phúc, chị Thu, nhân viên khách sạn, tài xế và dãy khách đang chờ mở cửa.

Mai nghe rõ tiếng giày mình chạm nền đá. Cô không lùi. “Xe bác ruột anh đến trước, đoàn đối tác cần người nói tiếng Nhật của công ty đứng nhận ở cửa kính. Nếu chị giữ cả hai, chị sẽ bỏ một bên.”

Lan Anh quay hẳn sang cô, môi cười mà mắt sắc. “Mai, em đừng quên mình đến đây bằng vai gì.”

Câu đó rơi xuống đúng lúc chiếc MPV của bác ruột Khang thắng lại ở mép thảm, phía sau là xe đối tác đã bật xi nhan chờ. Cửa kính của sảnh hắt lại cảnh ba người đứng thành một đường lệch: Lan Anh sát bên trái Khang, Mai ở nửa bước ngoài, nhân viên và người nhà chờ xem ai sẽ được nhận trước.

Khang thôi nhìn dòng xe. Anh quay sang Lan Anh trước. “Bỏ tay xuống.”

Giọng anh không lớn, nhưng đủ làm bàn tay đang lơ lửng của cô ta dừng giữa không khí. Rồi anh nghiêng đầu về phía Mai. “Mai, lại đây.”

Lan Anh cứng mặt. “Khang, em chỉ đang—”

“Anh nói để Mai đứng với anh.” Lần này Khang không để bất cứ thứ gì nấp sau chuyện vận hành nữa. Anh bước nửa bước sang phải, chừa hẳn vị trí cạnh mình. Động tác đơn giản, nhưng ngay lập tức làm Lan Anh mất chỗ bám trên mép thảm. “Từ giờ, làn đón chỉnh theo Mai. Xe gia đình nội đến, mở cửa bên này trước. Đối tác chờ mười giây. Tất cả theo cô ấy.”

Mấy chữ cuối bật ra rõ, không một kẽ hở. Không phải lời khen, không phải giải thích. Là mệnh lệnh nhận người.

Người quản lý khách sạn phản ứng đầu tiên. “Dạ, theo chị Mai.” Anh ta quay phắt, ra hiệu cho hai nhân viên mở lối bên phải, khóa tạm đầu làn trái. Cậu cầm bảng tên đổi tay ngay, chạy sang đứng sau lưng Mai. Bác tài của xe sau thò đầu ra định cằn nhằn, thấy hướng đón đổi liền im bặt, đánh lái theo tín hiệu mới. Chị Thu bước lên nửa bước, trực tiếp đón bác ruột Khang theo đúng đường Mai vừa chỉ. Cả tuyến người chờ mở cửa, giữ ô, nhận khách bẻ cong quanh vị trí Mai đứng như nước gặp bờ mới.

Lan Anh còn cố chen lên một lần nữa. “Nhưng em mới là người—”

“Không.” Khang quay mặt sang, cắt đứt câu của cô ta ngay trước mặt bác ruột đang mở cửa xe. “Em không đứng cạnh anh trong tối nay. Đừng tự nhận chỗ của Mai.”

Đó là cú đánh công khai nhất. Mặt Lan Anh trắng bệch trong ánh đèn vàng, đôi môi mở ra rồi khép lại vì không còn câu nào nói mà không tự làm mình xấu thêm. Cô ta vừa mất mặt, vừa mất quyền ra lệnh; hai cậu nhân viên từng nhìn cô ta giờ đã quay lưng theo lối mới. Người tài xế đứng gần nhất còn lùi hẳn chiếc xe của mình một gang để chừa khoảng trống trước mặt Mai, như thể chỗ đó từ đầu vốn dành cho cô.

Mai bước vào đúng vị trí Khang vừa mở ra, không nhanh không chậm. “Đón bác trước.” Cô nói, mắt nhìn thẳng nhân viên giữ cửa. “Ô đưa sang bên phải. Đừng để gió lùa vào sảnh.”

“Dạ, chị Mai.”

Cách xưng hô ấy lan đi rất nhanh. Từ cậu cầm bảng, anh quản lý, đến người giữ ô ngoài bậc tam cấp, từng người một đổi giọng, đổi hướng, đổi cả điểm đứng. Khang đứng cạnh Mai, nhưng không nói thêm một chữ nào để cứu vãn hay vuốt ve. Anh chỉ ở yên trong cái trật tự vừa được anh ép cả làn xe phải đọc lại.

Xe đối tác Nhật mở cửa muộn mười giây, đúng như Mai tính. Trong mười giây đó, bác ruột Khang đã xuống xe, được đỡ qua phần thảm khô, được chị Thu chào đúng thứ bậc. Không ai còn dám nhảy qua tuyến vừa sắp lại. Lan Anh bị chặn ngoài nửa vòng người và một cánh cửa xe mở rộng, muốn bước vào cũng không có đường thẳng nữa. Cô ta đứng đó, váy không bẩn, tóc không rối, nhưng cả tuyến đón đã thôi nhận lệnh từ cô ta. Mất mặt công khai không phải ở tiếng quát; nó nằm ở chỗ từ đó trở đi, lời cô ta không còn ai lấy làm hướng.

Khang nghiêng đầu đủ cho chỉ mình Mai nghe thấy. “Em tiếp tục đi.”

Mai không nhìn anh. Cô giơ tay nhận tập bảng khách từ cậu nhân viên, lật đúng trang tiếp theo. “Xe biển trắng sau cùng cho vào làn ngoài. Đoàn truyền thông chờ. Người nhà vào trước.”

“Dạ.”

Một chiếc Mercedes đỗ sát mép thảm. Người mở cửa xe vừa cúi xuống thì khựng lại, ánh mắt quét qua Khang rồi dừng ở Mai để chờ tín hiệu. Mai gật đầu một cái. Anh ta lập tức xoay người, mở rộng cánh cửa về phía cô, đổi hẳn trục đón. Sau lưng cánh cửa xe đã bật, những người giữ ô và cầm bảng cùng nghiêng theo hướng đó, cả hàng chờ uốn cong quanh đường đi của Mai ở mép làn đón. Cô bước tới sát vùng cửa mở, cạnh chiếc xe đang thở khói nhẹ trong gió lạnh Hà Nội, và tuyến người đón khách tự động tách ra, nhường lối cho cô đi trước.