Suất ưu tiên bị cắt lại cho cô
“Linh, đi mua cà phê đi, nhanh lên.” Khải búng ngón tay ngay trước chồng thẻ tên đặt trên bàn check-in, rồi tiện tay kéo thẻ “Điều phối chính” về phía mình. “Khách của bác Thịnh sắp tới rồi, đừng đứng chắn ở đây.”
Linh đang cầm bộ đàm, dây đeo thẻ ra vào sờn ở mép quệt vào cổ tay. Cạnh chân cô là hộp cơm trưa nguội ngắt chưa mở nổi quá nửa, bị bỏ quên từ hơn một tiếng trước. Cô nhìn thẻ tên vừa bị Khải đổi chỗ, nhìn luôn ly cà phê giấy trên tay hắn còn ấm. Hắn sai cô đi mua cà phê trong khi chính hắn vừa uống dở một ly, trước mặt lễ tân, trước mặt đội âm thanh, trước mặt hai cô bên khách mời đang liếc nhau.
“Cà phê của anh ở tay anh rồi.” Linh cúi xuống nhặt xấp thẻ tên bị hắn gạt lệch, đặt lại ngay hàng. Ngón tay cô dừng đúng vào tấm thẻ trắng viền vàng dành cho bàn chủ tọa tầng lửng. “Ai đổi thứ tự này?”
Khải cười, loại cười thân mật giả tạo của kẻ quen qua lại thường xuyên trong cùng giới làm sự kiện nên tưởng mình có quyền xếp chỗ người khác. “Anh đổi. Em lo hậu cần thôi. Phần đi trước, đón khách, dẫn bác Thịnh với phía nhà máy lên bàn chính để anh xử lý. Đừng làm quá.”
Ngay phía sau lưng họ, màn hình LED đang chạy thử tên chương trình ra mắt dây chuyền sản xuất mới của một công ty gia công cơ khí ở Gia Lâm. Bảng giờ đếm lùi còn mười tám phút. Nếu luồng khách lên sai tầng, sai bàn, phía đối tác Nhật vừa tới là toàn bộ mặt mũi bên chủ nhà nát bét trước báo chí ngành và nhà đầu tư.
Linh không tranh cãi. Cô rút chìa khóa phòng chứa quà tặng từ túi áo khoác, đặt đánh cạch lên bàn check-in, ngay trước mặt Khải. “Anh đã mượn kho quà từ sáng, giờ trả chìa khóa đúng giờ đi. Tôi không chạy việc lặt vặt khi khu bàn chủ tọa đang bị sửa trái sơ đồ.”
Mấy người gần đó quay đầu. Đó chưa phải thắng, nhưng là một vết nứt đủ nhìn thấy. Khải đưa mắt sang chị Hảo ở bàn đón khách, cười nhạt như thể Linh đang làm khó cho vui, rồi nhét chìa khóa vào túi quần mình. “Sau sự kiện hẵng tính. Giờ nghe lệnh.”
Linh xoay người đi thẳng về thang máy thay vì lao ra cổng mua cà phê. Cửa thép mở ra, tấm gương mờ bên trong còn in vệt lau cũ và dấu ngón tay chồng lên nhau. Trong lớp phản chiếu bẩn đó, cô thấy thẻ nhân viên trên ngực mình lắc nhẹ, thấy vẻ mặt mình bình đến phát lạnh. Vừa ra tầng lửng, cô đã thấy bẫy Khải giăng xong.
Dãy ghế bàn chủ tọa bị cắt lại. Tấm thẻ tên của bác Thịnh không còn ở ghế đầu mép phải, nơi thuận đường bước lên bục phát biểu, mà bị đẩy vào giữa. Tấm “Cố vấn chiến lược – Quân Vũ” bị dời ra ngoài cùng như ghế dự. Còn ghế dẫn đường từ chân cầu thang lên được cắm một thẻ mới viết tay: “Khải – phụ trách hiện trường”. Từ vị trí đó, hắn chỉ cần đứng trước nửa bước là có thể chặn Linh khỏi luồng đưa khách.
Đòn này bẩn ở chỗ nếu khách đi sai, Khải vẫn có thể đổ rằng Linh lo sơ đồ bàn tệ. Vì người làm vận hành bao giờ cũng là người bị lôi ra đầu tiên khi khách thấy rối.
Chị Hảo chạy lên, thở gấp. “Linh, phía bác Thịnh vừa đến cổng rồi. Có cả anh Quân đi cùng. Bên khách nhà máy lên luôn, không chờ được.”
Khải vừa bước lên cầu thang vừa chỉnh áo vest, tay cầm tập sơ đồ đã gập đôi. “Mọi người theo đường này. Linh, em đứng sau kiểm khách, đừng chen lên trước.”
Linh nhìn xuống khoảng cầu thang hẹp giữa hai tầng. Một bên là dãy người đang đi lên: bác Thịnh, trợ lý, đại diện nhà máy, vài phóng viên. Một bên là nhân viên bưng khay nước đang đi xuống. Chỉ cần lệch một nhịp là dòng người tắc cứng ở chiếu nghỉ. Hắn chọn đúng nơi chật nhất để khóa đường cô.
Cô không trả lời hắn. Cô bước ngang qua dây chắn nhung đỏ, giật phăng đầu móc khỏi cọc inox và kéo thẳng sang bên trái, mở một lối mới áp sát lan can. “Khay nước đi sát tường phải. Khách mời lên theo tôi, không dừng ở chiếu nghỉ.” Giọng cô không to, nhưng gọn đến mức người đang vướng chân tự động né.
Cô chạm tay vào cùi chỏ người bưng khay gần nhất, xoay nhẹ cho khay lách qua cột. “Chị đi trước ba bước rồi rẽ phải.” Xong cô ngẩng lên thẳng phía bác Thịnh. “Bác đừng dừng lại, ghế của bác đổi lại rồi ạ. Mời bác theo cháu.”
Bác Thịnh đã ngoài sáu mươi, là người bỏ tiền vào chương trình này chứ không phải kẻ đứng nghe trẻ con cãi nhau. Ông nhìn một cái là thấy đường cũ bị Khải đứng chình ình án hết nửa bậc thang, còn lối Linh vừa mở thì sạch. Ông đặt tay lên lan can, đổi hướng theo cô trước. Người phía sau phản xạ nối thành hàng theo ông. Anh Quân, vừa từ dưới lên, nhìn cảnh đó rồi đưa tập tài liệu trên tay sang cho trợ lý, không hề đi theo Khải mà bám ngay sau lưng Linh.
Khải bị ép lệch sang mép trong, suýt va vào cọc inox. Hắn gắt: “Ai cho em tự ý đổi luồng? Sơ đồ anh duyệt rồi!”
Linh đi lùi một bước trên chiếu nghỉ, chắn ngay chỗ nhập dòng người. “Sơ đồ của anh khiến ghế phát biểu chính bị chặn đường và khách sẽ phải quay đầu trước báo chí. Nếu muốn họ đứng lại giữa cầu thang, anh cứ thử cản tiếp.”
Hắn đỏ mặt vì không cản được. Người bưng khay nước né sang phải theo lời Linh; phía khách tiếp tục nhích lên bên trái. Cả chiếu nghỉ chỉ còn hắn kẹt giữa hai luồng, vừa muốn giữ mặt mũi vừa không dám dang tay trước bác Thịnh.
Lúc ấy anh Quân cất giọng, không lớn nhưng ai ở cầu thang cũng nghe rõ. “Nghe Linh. Từ đầu sơ đồ bàn này là do cô ấy dựng với bên sản xuất, không phải Khải.” Anh bước lên ngang bậc với Khải, chìa tay ra. “Đưa thẻ vị trí đây.”
Khải cứng người. “Anh Quân, em đang phụ trách hiện trường.”
“Phụ trách hiện trường không có nghĩa là tự gạt người làm thật ra sau.” Anh Quân nhìn thẳng vào tấm thẻ viết tay cài trước ghế đầu đường dẫn. “Đưa.”
Mặt Khải giật nhẹ một cái. Hắn còn chưa kịp rút thẻ thì Linh đã lên hết bậc cuối, với tay lấy tập sơ đồ hắn kẹp ở nách. Cô lật đúng trang bố trí bàn chủ tọa, chĩa vào hàng chú thích màu đỏ do chính cô đánh dấu từ đêm trước. “Luồng lên bục bắt đầu từ ghế bác Thịnh bên phải. Ai cắm thẻ ở đây là chặn đường phát biểu.”
Hai đại diện nhà máy đứng ngay sau lưng bác Thịnh cúi nhìn. Họ không cần hiểu hết chuyện nội bộ; chỉ cần thấy cô nói đúng cái họ đang sợ nhất: kẹt luồng trước giờ ra mắt. Một người đàn ông đeo kính lập tức lùi nửa bước nhường chỗ cho Linh tiến lên trước mặt mình. Chị Hảo cũng dẹp bó hoa sang bên, chờ cô chỉ tiếp.
Anh Quân rút tấm thẻ “Khải – phụ trách hiện trường” khỏi kẹp ghế. Động tác rất gọn, rất sạch, nhưng tiếng giấy cứng bật ra giữa khoảng cầu thang nghe rõ đến khó chịu. Anh cúi xuống bàn chủ tọa kê sát lan can tầng lửng, nhấc tấm “Điều phối chính” Khải đã giành từ dưới sảnh lên, đặt thẳng trước ghế đầu đường dẫn rồi quay sang gọi: “Linh, lên trước.”
Cả dãy người khựng đúng một nhịp. Không ai còn chỗ để giả vờ không nghe.
Khải nhào tới nửa bước. “Không thể đổi lúc này được, khách đã—”
Linh cắt ngang, mắt không rời bàn chủ tọa. “Dừng.” Cô đặt lòng bàn tay lên lưng ghế đầu, kéo ghế xê đúng nửa gang để mở rộng trục đi lên bục. “Bác Thịnh ngồi ghế này. Anh Quân ghế kế bên. Hoa để cuối bàn, không chắn tầm máy quay. Chị Hảo, dẫn truyền thông đứng mép trái. Bên nhà máy theo thứ tự danh sách, vào từ phía tôi.”
Người đầu tiên nghe là bác Thịnh. Ông bước thẳng qua chỗ Khải vừa đứng, đặt cặp tài liệu xuống ghế Linh vừa chỉ. Ngay sau đó anh Quân đặt tay lên thành ghế kế bên. Chị Hảo ôm bó hoa lùi sang trái. Hai đại diện nhà máy xếp lại hàng, vào đúng lối Linh mở. Luồng người đổi chủ ngay trên bậc thang, nhanh đến mức chỉ một hơi sau, Khải đã mất chỗ đứng đẹp nhất.
Hắn vẫn cố vớt. “Linh, em đang vượt quyền trước mặt khách.”
“Quyền nào?” Linh quay lại, tay vẫn giữ mép ghế đầu. “Quyền sửa sơ đồ của người khác rồi bắt họ chịu lỗi à? Nếu anh phụ trách hiện trường, đứng xuống dưới giữ cầu thang thông. Ở đây anh đang chắn luồng.”
Mấy chữ cuối cùng đập vào hắn còn đau hơn mắng thẳng. Vì chúng biến hắn từ người cầm lệnh thành vật cản, ngay trước mặt những người hắn đang muốn lấy lòng. Một phóng viên đang kê máy ở góc lan can phải nghiêng người tránh hắn như tránh cột thừa. Chị Hảo không hỏi thêm câu nào nữa, chỉ quay xuống dưới nói nhanh với đội lễ tân: “Theo chị Linh.”
Đó là lúc cú lật thật sự khóa lại. Anh Quân kéo chiếc cọc inox còn dư ở mép cầu thang, móc dây chắn nhung vào đầu bên kia, chặn hẳn lối trong nơi Khải đang bám. “Lối này đóng. Đi theo Linh.” Rồi anh chìa cho cô tập thẻ tên vừa thu lại. “Giữ chỗ.”
Không còn khoảng trống trung lập. Muốn vào bàn chủ tọa, muốn lên bục, muốn đưa khách qua giờ đẹp, tất cả đều phải đi qua tay Linh. Cô nhận xấp thẻ, đi một mạch dọc mép bàn, đổi ba tấm bị cắm sai về đúng thứ tự. Mỗi tiếng giấy chạm mặt gỗ là một lần cắt lại mặt mũi Khải. Tấm cuối cùng cô đặt là thẻ của mình, không ở ghế dự phía ngoài như hắn xếp lúc trước, mà ở ghế điều phối sát lối lên bục.
Khải đứng dưới một bậc, tay còn lơ lửng như chưa kịp rơi xuống. Hắn nhìn những chỗ mình vừa chiếm bị lấy lại từng cái: ghế đầu, đường dẫn, thẻ chính, quyền gọi người. Người phía sau không chờ hắn nữa; họ né qua khỏi vai hắn để theo hướng Linh ra hiệu. Một trợ lý mang tập phát biểu lên, vốn định đưa Khải, đến nửa đường thì đổi tay, đặt thẳng vào chỗ Linh vừa dọn trống.
Linh nhận tập giấy, lật nhanh trang đầu rồi ra hiệu cho âm thanh thử mic. “Ba phút nữa đón lượt hai. Không ai dừng ở chiếu nghỉ. Nếu phía dưới đông, giữ ở bậc tám, đừng dồn lên.” Cô không nhìn Khải nữa. Không cần.
Ở đầu bàn, bác Thịnh ngồi xuống trước. Anh Quân kéo ghế cạnh ông. Hai đại diện nhà máy vào đúng vị trí. Chị Hảo lùi lại sau một bước, ôm bó hoa ở cuối bàn như vừa được tháo khỏi chỗ nghẽn. Phần chỗ dành cho Khải không mất hẳn; nó bị đẩy ra mép ngoài cùng, bên dưới trục máy quay, nơi ngồi hay đứng cũng đều giống người đi hỗ trợ tạm.
Khải cố bước lên lấy lại chút khoảng cách, nhưng dây chắn nhung đã kéo chéo qua lối trong. Muốn lên, hắn phải vòng ra sau lưng đội lễ tân, qua đúng luồng Linh vừa sắp, nghĩa là phải xin chỗ. Hắn dừng lại ở chiếu nghỉ, môi mím trắng.
Linh quay xuống nhìn hắn lần đầu tiên từ khi thẻ tên bị giật ở dưới sảnh. Cô giơ xấp thẻ còn dư, rút đúng một tấm không tên, đặt lên bàn cạnh mép ngoài rồi nói, đủ cho khoảng cầu thang hẹp nghe thấy: “Nếu anh còn muốn làm việc tối nay, đứng dưới giữ lối. Chỗ ngồi phía trên không dành cho người chặn đường.”
Rồi cô quay đi, bước trước sang phía bậc tiếp theo dẫn lên bục nhỏ. Trên chiếu nghỉ hẹp, anh Quân nghiêng người nhường cô đi đầu. Bác Thịnh và phía nhà máy đã ổn chỗ nên những người còn lại tự động giữ lại bên lan can. Bàn tay vài người dừng trên tay vịn kim loại, thân người đứng ép thành hàng. Khải mắc ở dưới cô đúng một bậc, không ai nhường lên. Linh đặt một tay lên lan can, bước qua khoảng chiếu nghỉ trước tiên.