Người họ xem thường đứng trên #2
“An, tránh ra. Làn này để khách mời cấp một.”
My Linh giật sợi dây chắn đỏ khỏi tay An, móc sang cột inox bên phải, cắt ngang đường vào sân đón như một nhát kéo. Hai cô lễ tân ôm bảng tên khách đứng chựng lại. Ngoài cổng, ba chiếc ô tô vừa trờ tới, đèn quét lên mái bạt còn đọng nước mưa chiều. Trong tai nghe bộ đàm, giọng kỹ thuật đang dồn: sân khấu thử ánh sáng lần cuối, MC hỏi đoàn nhà đầu tư đã tới chưa.
An cầm xấp thẻ chỗ ngồi, mép thẻ cứa vào ngón tay đã rát từ sáng. Trong ví nhựa treo ở thắt lưng còn kẹp một mảnh hóa đơn gấp làm đôi, gấp mở đến mềm góc; tiền ứng bữa ăn đội hậu đài anh chưa kịp quyết toán. Hộp cơm trưa đặt trên thùng flight case sau lưng đã nguội ngắt từ lâu. Anh nói ngắn, đủ cho nhóm lễ tân nghe thấy: “Đoàn ông Vũ đi lối trái mới đúng. Thảm bên phải còn chưa lau khô.”
My Linh không thèm nhìn vệt nước phản đèn dưới mái hiên. Cô chỉnh lại tóc, cười với hai khách vừa bước xuống xe như thể chính cô gánh cả buổi ra mắt này trên vai. “Anh chỉ phụ vận hành thôi,” cô nói mà không hạ giọng. “Đừng tự quyết luồng khách.”
An không cãi. Anh bước thẳng qua sau lưng cô, cúi xuống kéo tấm biển sàn Cẩn thận trơn trượt từ góc khuất ra giữa lối phải, đúng lúc một vị khách lớn tuổi chống gậy định đặt chân lên vệt nước. Ông khựng lại, nhìn tấm biển rồi nhìn My Linh. Cái nhíu mày của ông chỉ thoáng qua, nhưng đủ làm một cô lễ tân đổi bên, dịch hẳn sang trái theo An. Phần thưởng đầu tiên nhỏ và nhìn thấy được: một người trong hàng đã bỏ cô để đứng theo đường anh chỉ.
My Linh quay phắt lại, môi mím cứng. “Đem biển đó đi chỗ khác. Xấu hình ảnh.”
“Trượt ngã còn xấu hơn.” An trả lời, mắt đã hướng sang cổng. Một xe bảy chỗ nữa vào sân. Biển led ở backdrop chớp một nhịp, rồi tắt nửa dãy chữ.
Không khí lập tức đổi mùi. Không còn mùi nước hoa và hoa ly, mà là mùi dây điện nóng và bạt ẩm. Khoa từ phía sân khấu chạy bổ ra, mặt trắng bệch. “Nguồn phụ khu màn hình chết rồi. Nếu đoàn nhà máy tới mà backdrop đen thì coi như xong.”
My Linh chặn ngay trước ngực An, bàn tay chạm vào xấp thẻ chỗ ngồi như giật quyền quyết định khỏi tay anh lần nữa. “Anh đứng đây. Tôi đã nhắn đội kỹ thuật. Đừng chạy loạn làm rối thêm.”
Nhưng khách đang đổ vào sân, nhìn thẳng thấy backdrop tối một mảng. Tiếng xì xào nổi lên từng cụm nhỏ. Chị Hạnh, phụ trách đón tiếp của phía chủ đầu tư, đang cố giữ nụ cười mà mắt liên tục quét về sân khấu. My Linh vẫn bám lấy luồng khách, đẩy An lùi ra sát mép cột bạt như đẩy một người giao hàng ra khỏi làn chính.
An gỡ tay cô khỏi xấp thẻ, không mạnh nhưng dứt khoát. “Nguồn phụ nằm ở tủ điện sau booth sản phẩm. Dây DMX bị ép dưới bục mẫu.” Anh quăng xấp thẻ cho Khoa. “Cầm giúp. Chia lễ tân theo danh sách, đừng đứng chờ lệnh nữa.” Rồi anh luồn qua khoảng hở giữa hai chậu cây, chạy thẳng vào sau booth.
My Linh gọi giật lại, giọng sắc lên vì trước mặt khách: “Ai cho anh tự ý?”
Không ai trả lời cô. Một nhân viên kỹ thuật vừa nghe An nói đã lập tức ôm cuộn dây chạy theo. Cái lệnh duy nhất được thực hiện trong ba giây đó là lệnh của An.
Sau booth, một hộp đèn mẫu đang chèn lên bó dây. An quỳ xuống nền gạch còn lạnh, rút thẻ xe buýt cũ sờn cạnh khỏi ví nhựa để nạy nắp máng dây vì tua-vít chưa kịp mang theo. “Nâng góc này lên.” Anh nói. Khoa và cậu kỹ thuật cùng ghì tay. Sợi cáp tín hiệu bị bẹp méo, đầu nối lỏng nửa nấc. An cắm lại, lấy băng dính bản to cố định, rồi chỉ sang ổ nguồn dự phòng. “Chuyển sang nhánh ba. Nhanh.”
Backdrop ngoài sân bật sáng trở lại ngay giữa lúc MC đang cố kéo một câu giới thiệu dài hơn bình thường. Cả mảng logo hiện lên trọn vẹn, đổ ánh xanh lên mặt mọi người. Chị Hạnh thở hắt ra, gần như chạy qua quãng sân mở. Chị không dừng ở My Linh đang đứng chắn giữa lối chính. Chị lách qua vai cô, đi thẳng tới chỗ An vừa đứng dậy, trên đầu gối còn vệt bụi xám.
“An, bên khu trưng bày đang nghẽn. Ông Vũ tới rồi. Em dẫn anh ấy giúp chị.”
Một nhịp thôi, nhưng đủ để cả sân đọc lại người nào vừa được hỏi ý trước. My Linh há miệng như muốn chen vào, “Để em—” thì chị Hạnh đã nghiêng hẳn người về phía An, đưa bộ đàm cho anh. Cô lễ tân đầu hàng theo bản năng, xoay mũi giày mở lối. Khoa còn vô thức bước chắn ngang trước My Linh để chị Hạnh với An khỏi bị cắt đường.
An nhận bộ đàm, không nhận vẻ bối rối của ai. “Khu trưng bày dồn người vì bàn ký thử đặt ngay cửa vào. Dẹp bàn sang trái, mở trục giữa. Hai bạn lễ tân đổi bảng cầm tay, đứng so le, đừng đứng chùm.” Anh đi vừa nói vừa chỉ. Những người bị gọi tên lập tức tản ra làm theo.
Ông Vũ bước vào sân với hai người từ mảng sản xuất đi cùng, áo sơ mi còn nguyên nếp xe đường dài. Ông vừa tới đã gặp cảnh người đứng chặn ở quầy check-in, bút ký không ra mực, khách phía sau ùn lại thành một cục khó coi. My Linh nhanh chân tiến lên trước, nụ cười được nặn lại rất nhanh. “Dạ em mời anh Vũ lối này—”
“Khoan.” An cắt ngang, không lớn tiếng. Anh kéo cả bàn ký thử lùi hẳn nửa mét, bánh xe bàn kêu két trên nền gạch. “Bỏ bút gel. Đổi bút bi. Danh sách đối tác sản xuất để riêng, đừng trộn chung khách truyền thông.” Anh xoay tấm biển để mũi tên chỉ sang trục giữa vừa trống. “Ông Vũ đi giữa.”
My Linh đỏ mặt. “Anh lấy quyền gì sắp chỗ?”
“Quyền không để chủ nhà đứng ngoài hàng.” An đáp, rồi quay sang ông Vũ, “Mời anh.”
Đó là lần đầu tiên ông Vũ nhìn thẳng anh từ đầu buổi. Ánh mắt ông lướt qua backdrop vừa cứu, qua bàn ký vừa dời, qua dòng khách đang thông ra như nước được khơi miệng cống. Ông không hỏi chức danh. Ông chỉ bước theo đúng lối An vừa mở.
Cái nghẽn lớn nhất lẽ ra đã qua, nhưng đúng lúc ấy, ngoài cổng lại dồn thêm một đợt xe mới. Nhà tài trợ chính tới sớm hơn mười lăm phút, kéo theo báo chí và nhóm đối tác nước ngoài. Sân đón lập tức căng như dây. Làn khách cấp một My Linh vừa cố chiếm trở thành chỗ ai cũng nhìn vào: ai được đưa trước, ai phải né ra, ai giữ vị trí ngay cạnh phía chủ nhà.
My Linh lấy lại giọng, lần này cao hơn vì gấp. “Lễ tân! Giữ dây. Theo thứ tự cũ. Anh An lùi xuống phụ check-in phụ.”
Cô nói “theo thứ tự cũ” như thể trật tự này là của cô từ đầu. Rồi cô tự tay gắn tấm thẻ cứng “Điều phối chính” đang treo ở cột vào dây đeo cổ mình. Hành động đó nhỏ nhưng ai gần đều thấy. Cô còn chìa tay ra định lấy lại bộ đàm từ An.
An không đưa. Anh nghiêng người qua một bên, nói thẳng vào bộ đàm: “Khoa, mở cổng phụ cho xe nhà tài trợ xuống sát mái hiên. Hai bạn nam ra cầm ô. Chị Hạnh, em cần một hàng ưu tiên riêng cho đoàn ông Vũ và nhà tài trợ gặp nhau ở chân cầu thang.”
“Anh tự tiện quá rồi đấy.” My Linh bước lên, định chặn mũi giày An như lúc đầu. “Trả bộ đàm đây.”
Bàn tay thứ ba xuất hiện giữa hai người, khô và chắc. Ông Vũ đã quay lại từ nửa lối, mặt không nặng cũng không nhẹ. Ông cầm lấy chiếc thẻ “Điều phối chính” trên cổ My Linh. Không giật mạnh, nhưng dứt đến mức dây lanyard cứa lệch qua ve áo cô. Vài vị khách đứng gần đều nhìn thấy.
“Cô không cầm luồng.” Ông nói, giọng của người quen ra quyết định trong xưởng sản xuất: không cần gằn mà ai cũng ngừng tay. Ông quay thẻ lại, đặt thẳng vào lòng bàn tay An. “Cậu cầm. Từ đây, ai vào sân hỏi cậu trước.”
Vết cắt của cảnh đó quá rõ để nhầm. Tấm thẻ đổi chủ ngay giữa làn khách. Chị Hạnh lập tức bước sang phía An, đứng lệch nửa thân như nhường trục chính. Một bảo vệ ở cổng phụ nhận tín hiệu, chạy tới kéo dây chắn đỏ sang hẳn bên My Linh, chặn cô ra khỏi làn ưu tiên mà chính cô vừa giữ. Nhà tài trợ xuống xe, nhìn quanh một vòng rồi đi thẳng về phía người đang cầm thẻ điều phối. Không ai hỏi My Linh nữa.
Cô vẫn chưa chịu lùi. “Anh Vũ, em là người làm việc qua lại thường xuyên với bên nhãn hàng từ đầu dự án. Em nắm toàn bộ—”
“Cô nắm mặt mũi.” Ông Vũ cắt lời. “Cậu ấy nắm đường đi.”
Một phóng viên vì chen góc máy mà vấp vào chân dây vừa chuyển, suýt kéo đổ cột inox. My Linh theo phản xạ chụp lấy, nhưng chính cú chụp đó làm tà váy cô vướng gót, khựng giữa làn. Không ai đỡ phần việc cho cô nữa. Trước mắt hàng chục người, cô bị giữ lại đúng ở mép dây chắn mình từng dùng để đẩy người khác xuống.
An không nhìn cảnh đó lâu. Anh giơ thẻ điều phối lên ngang ngực để đội đón khách dễ nhận, giọng dứt và lạnh. “Lễ tân số một sang đón nhà tài trợ. Số hai theo chị Hạnh. Khoa, dẫn media vòng phải. Giữ trục giữa trống.” Người này người kia chuyển vị trí ngay. Lối đi mở ra sạch sẽ như một vết cắt mới trên tấm vải vừa nhàu.
Đợt khách cuối cùng ào vào cùng lúc với tiếng mưa lất phất trở lại trên mái bạt. Ánh đèn từ backdrop dội xuống nền gạch thành những mảng sáng ướt lạnh. An đứng ở mũi trục giữa, không nhấc giọng lần thứ hai. Chỉ cần một cái nghiêng cằm của anh, bảo vệ đã mở cổng phụ; chỉ cần một cái đưa tay, lễ tân đã xoay bảng tên; chỉ cần anh lùi nửa bước nhường, ông Vũ và nhà tài trợ đã đi song song qua khoảng trống vừa đủ cho hai người.
My Linh cố chen trở lại cạnh phía chủ nhà, nhưng một nhân viên bảo vệ, chính là người nãy giờ nhận lệnh từ An, đã xoay thân chặn mềm trước cô. “Chị chờ bên này.” Câu nói rất lịch sự, mà đau hơn quát mắng. Vì nó công khai xác nhận: cô không còn thuộc làn đó.
Cả sân đón bị ép phải đọc lại thứ bậc bằng mắt, bằng chân, bằng khoảng cách. Người nào đáng được tiếp cận trước không còn là câu nói nữa. Nó nằm ngay ở đường dây chắn đã đổi, ở chiếc thẻ đang nằm trong tay ai, ở chuyện mỗi người quay mặt về đâu khi cần quyết định trong gấp.
Khi đoàn chủ nhà chuyển lên khu tầng hai để cắt băng nghi thức trong sảnh kính, cầu thang ngoài sân trở thành cổ chai cuối cùng. Nền đá còn ẩm, tay vịn inox lạnh ngắt. An đi sau nửa bước để kiểm tra hàng người, vừa tới chiếu nghỉ thì ông Vũ dừng lại, đặt một tay lên tay vịn.
My Linh theo sát phía sau, thở gấp, vẫn muốn chen lên mé trái chiếu nghỉ, nơi đứng cạnh chủ nhà sẽ lọt hết vào ống kính. Cô vừa nhấc chân thì ông Vũ xoay người sang phía An trước, không nhìn lại phía sau. “Cậu đi cùng tôi.”
An bước lên. Ông Vũ nhấc tay khỏi lan can, để khoảng trống bên trong chiếu nghỉ cho anh. My Linh và mấy người còn lại bị dồn đứng thấp hơn một bậc, khựng sau thanh tay vịn sáng lạnh. An đặt hai ngón tay lên mép thẻ điều phối trước ngực, nghiêng đầu với bảo vệ ở đầu thang. “Mở lối.”