Fast Fiction

Một lượt thử lộ sạch tất cả

“Chuyển track của Linh sang máy phụ đi. Phần giữa để Khang đứng.”

Linh vừa dựng xe dưới mái bạt sân trường mở ở Hà Nội, mũ bảo hiểm còn cầm trên tay, đã thấy cậu kỹ thuật âm thanh rút dây micro khỏi chỗ monitor giữa sân khấu và cắm sang mark màu đỏ dưới chân Khang. Trên bàn điều khiển kê bằng hai bộ bàn học cũ, ly trà đá bỏ quên đã đóng một vòng nước loang. Tờ phiếu thứ tự Linh gấp làm đôi nhét trong túi quần từ sáng, mép giấy mềm oặt vì mở ra xem quá nhiều lần, tên cô bị gạch một đường xanh, đẩy xuống hàng “hỗ trợ đội hình”.

Khang đang đứng đúng chính giữa vòng đèn thử, áo khoác bóng chày khoác hờ trên vai, tập vài động tác tay còn lệch nhịp nhưng vẫn quay sang cười với nhóm tài trợ từ xưởng sản xuất nội dung ngồi hàng ghế nhựa đầu tiên. “Anh Quyen nói đổi để lên hình đẹp hơn,” cậu ta bảo, như thể đang giải thích chuyện dời một chiếc quạt. “Linh quen đứng cánh rồi, em ấy bắt nhịp tốt mà.”

Mai từ mép bàn âm thanh nhìn Linh, mắt tránh đi nửa nhịp. Cái tránh ấy đủ nói rằng chuyện này không phải nhầm. Mấy người trong đội đứng ở lối đi mở giữa sân và cổng trường chỉ liếc Linh một cái rồi lại quay về phía Khang, như đám người chợ tối quay sang chỗ quầy đông hơn. Linh đặt mũ bảo hiểm xuống ghế nhựa, ngón tay vô thức miết lên vết mực cũ dính ở mép túi đựng tai nghe. Bảy tháng cô dạy tổ hợp này, sửa từng cú hạ trọng tâm cho Khang, giờ phần giữa và phần tiếng đều bị giao cho cậu ta ngay trước mặt mọi người.

“Phiếu này ghi em demo trung tâm.” Linh đưa mảnh giấy gấp ra.

Khang không cầm. Anh Quyền, người điều phối chương trình, từ hành lang lớp học có tiếng đèn tuýp ù ù bước ra, giật lấy phiếu nhìn lướt rồi gập lại nhét vào bàn. “Linh đứng hỗ trợ đi. Hôm nay khách đông, mình ưu tiên gương mặt quen sân khấu. Em ở ngoài canh nhịp cũng quan trọng.”

Quan trọng kiểu bị đẩy ra rìa, bị gọi là người vá lỗi ngay trong buổi chọn vị trí dẫn showcase.

Một cô phụ trách trang phục đi ngang còn tiện tay nhét bộ đàm vào ngực Linh. “Em coi dùm cánh gà nhé. Khang lead thì đừng để lộn nhạc.”

Linh chưa kịp trả, Khang đã giơ tay với bạn quay phim. “Góc này lấy full người anh nha.” Cậu ta nói “anh” ngọt xớt trước đám đàn em hay qua lại thường xuyên với đội, cái giọng thân như chủ sân. Hai đứa kỹ thuật xách dây chạy về phía cậu ta, bỏ trống ngay lối lên giữa. Phần chèn ép không cần ai nói to; chỉ cần người nào được cắm dây trước thì người đó là trung tâm.

Linh bước lên một nấc sân. Một cậu bảo vệ đeo thẻ giấy chặn tay lại, ngại ngùng mà vẫn làm đúng ý người khác. “Chị ơi, anh Quyền dặn chưa tới lượt thì đứng ngoài lối đi.”

“Lượt của tôi vừa bị đổi.”

“Dạ… em chỉ làm theo.”

Khang bắt đầu chạy nhạc. Ngay tám nhịp đầu đã hỏng. Cậu ta vào sớm nửa phách, vai trên căng, trọng tâm bật lên như người học thuộc hình mà không có nhịp trong người. Đội hình phía sau bị kéo lệch theo, đứa nào cũng nhìn cánh gà chờ ai đó cứu. Thế mà ở hàng ghế đầu vẫn có hai người gật gù vì Khang cười đúng kiểu lên hình. Anh Quyền khoanh tay, giả như không thấy.

“Tiếp tục đi, đừng dừng!” Khang quát ngược ra sau, mượn luôn quyền của người chỉnh bài. Cậu ta sai mà vẫn ra lệnh được, vì cả sân đã quen đọc cậu ta như kẻ nên được đứng giữa.

Đến đoạn đổi hướng, một bạn nữ trượt giày trên băng dán mark, suýt đâm vào monitor. Tiếng nhạc vẫn chạy, đội hình toác ra. Linh ném bộ đàm xuống ghế, lách qua lối đi trước khi cậu bảo vệ kịp giơ tay. Cô không nhìn ai, chỉ cúi một nhịp, kéo bạn kia lùi nửa bước bằng cổ tay, rồi thế chỗ vào khoảng hở như miếng ghép vốn phải ở đó từ đầu.

Cô vào không phô trương. Một hơi hít sâu, vai hạ xuống, gót chân chạm sàn đúng nhịp bass rơi. Tổ hợp đang lệch bỗng có trục. Linh xoay, cắt tay, dằn trọng tâm ở nhịp chậm rồi búng lên ở nhịp sau, động tác ngắn mà sắc đến mức hàng người phía sau tự động ăn theo. Không ai cần cô hô. Chỉ cần cơ thể cô hiện ra ở chính giữa khoảng rối, cả đội hình quay mặt về một hướng như kim bị nam châm hút.

Tiếng nói lao xao ngoài sân cổng đứt đoạn. Một cậu cầm máy ảnh đang chĩa theo Khang hạ ống kính xuống, rồi xoay sang Linh. Mai ở bàn nhạc đang toan bấm dừng thì tay khựng lại, mắt dính vào sân khấu. Khang đứng lệch nửa vòng bên phải, vừa cố chen vào nhịp của chính bài mình nhận lead, vừa bị tốc độ của Linh kéo tuột mặt nạ. Cậu ta nhanh, nhưng là cái nhanh của người nhớ hình. Còn Linh làm phần khó nhất như đang thở.

Hết mười sáu nhịp cứu bài, cô lùi ra đúng một bước, nhường khoảng trống cho nhạc ngắt. Không giơ công, không quay xuống bàn điều khiển. Chính sự không đòi ấy khiến mọi đầu người trong sân mở toang quay về phía cô. Khang mở miệng định cười trừ nhưng không ai nhìn cậu ta lúc đó nữa.

Anh Quyền sực tỉnh đầu tiên. “Ừ, sửa lỗi tốt đấy. Linh vẫn hợp phần hỗ trợ.” Giọng ông ta cứng hơn lúc nãy, như cố đóng cửa khi gió đã hất tung. “Nhưng lead là chuyện khác. Khang, em đứng lại giữa. Chạy thêm một lượt chính thức. Linh, em chỉ vào để vá thì được.”

“Vá?” Mai buột miệng, rồi im ngay khi anh Quyền liếc sang.

Khang vuốt tóc ra sau, cười hơi gượng nhưng vẫn cố bám lấy bậc cao mình vừa suýt tuột. “Đúng rồi. Linh bắt nhịp tốt, cứu bài giỏi. Nhưng đứng center cần thần thái, tương tác máy quay, gánh sân. Nếu ai cũng nhảy được một đoạn lúc rối là thành lead thì dễ quá.” Cậu ta quay sang hàng ghế đầu, mượn mắt người khác làm khiên. “Cho một vòng đầy đủ đi anh. Sân này đâu phải chỗ ai chen vào cũng cướp phần giữa.”

Cướp. Từ đó rơi xuống giữa sân như một cú tát lộn ngược.

Linh nhìn thẳng Khang. “Một vòng đầy đủ. Ngay ở đây.”

Cô nói xong, không thêm chữ nào. Không kể ai dạy ai, không nhắc buổi tập nào, không xin công. Chính cái cách nhận kèo ngay giữa vòng mở ấy làm đám người ở lối đi tự tách ra thêm một khoảng. Một bạn hậu đài bê chồng loa mini đi ngang còn khựng chân, rồi vòng sang phía Khang thay vì cắt qua trước mặt Linh. Quyền ra lệnh của sân bắt đầu đổi đường.

Anh Quyền muốn giữ, nhưng giờ lùi cũng mất mặt. Ông ta chỉ vào sân như ra một quyết định công bằng do mình ban. “Được. Một lượt full. Cùng một bài. Ai giữ được đội, giữ được sân, người đó dẫn showcase.”

Khang lập tức bước vào mark giữa, giành trước nửa giây. Cậu ta còn cố chìa tay về phía Linh như ban ơn. “Ladies first?”

Linh không đáp. Cô đi thẳng qua, vai sượt sát cánh tay cậu ta, đặt chai nước xuống cạnh monitor giữa sân, ngay mép lối đi mở nơi ai ra vào cũng nhìn thấy. Đó là chỗ của người làm chủ không gian chứ không phải người đứng nhờ. Mai ở bàn âm thanh không đợi anh Quyền nữa; cô kéo dây micro chính về lại đường giữa, cắm phập vào ổ, mắt vẫn nhìn Linh. Hành động nhỏ mà rõ như chuyển chìa khóa.

Nhạc nổi lên lần nữa.

Khang xuất phát bằng nụ cười rất sân khấu, cằm nâng cao, tay mở rộng kiểu quen máy quay. Bốn nhịp đầu, cậu ta vẫn đẹp. Nhịp thứ năm, khi bài chuyển sang đoạn break đòi hỏi đổi trọng tâm thấp rồi bật xoay chéo, đầu gối cậu ta chậm nửa beat. Người phía sau chờ tín hiệu từ lưng cậu ta nhưng lưng ấy không cho được. Khoảng trống xuất hiện giữa sân như một vết nứt.

Linh bước vào vết nứt đó.

Không phải chen. Là chiếm.

Cô hạ người thấp đến sát mặt sàn, bàn tay quét ngang đúng lúc snare gãy, thân trên bật lên như lưỡi dao rút khỏi vỏ. Tổ hợp đổi tầng dưới chân cô mượt đến mức hàng sau không còn nhìn Khang nữa; họ nhìn gáy Linh để sống. Một bạn nam bên trái đang lỡ nhịp tự dịch chéo về phía cô. Bạn nữ vừa suýt ngã lúc trước xoay người bám đúng timing. Không ai được lệnh, nhưng cả đội hình đã theo cô.

Khang cố kéo lại. Cậu ta lao lên nửa bước để giành lại chính giữa, đánh mạnh hơn, rộng hơn. Vì gắng quá, vai bị văng khỏi nhạc. Cú xoay tiếp theo của cậu ta lệch trục; mũ lưỡi trai trên đầu rơi xuống sàn, văng sát mũi giày của một nhà tài trợ ngồi hàng đầu. Không ai cúi nhặt.

Linh không liếc xuống cái mũ. Cô cứ thế đi tiếp bài, đếm bằng thân người thay cho lời. Đến đoạn đổi đội hình chéo chữ V, cô nghiêng cằm rất nhỏ. Bốn người hàng sau lập tức cắt sang, mở ra khoảng tâm đẹp như được dàn dựng từ trước. Khang bị đẩy ra mép phải của hình, không phải vì ai xô, mà vì không còn ai lấy cậu ta làm chuẩn.

Anh Quyền hét “giữ center!” nhưng tiếng hét đến muộn. Nó không chạm được vào sân nữa. Bạn phụ trách ánh sáng ở cánh gà tự kéo follow theo Linh. Người quay phim đang lùi giật cục để bắt trọn đường di chuyển của cô, bỏ mặc Khang lọt nửa thân khỏi khung. Quyền lực rời khỏi miệng kẻ điều phối và chảy theo bước chân người giữ được nhịp.

Đoạn cuối bài là phần khó nhất, nơi lead phải vừa đẩy năng lượng lên, vừa khóa toàn đội trong một cú dừng chết. Khang biết nếu mất đoạn này là mất hết. Cậu ta cắn răng lao cắt ngang mặt Linh, định đứng chặn ở điểm rơi trung tâm. Động tác ấy lộ liễu đến mức mấy đứa đứng lối đi bật người tránh theo phản xạ.

Linh không né sớm. Cô đợi đúng nhịp cuối trước va chạm mới xoay hông, lướt qua vai Khang chỉ còn cách một gang tay. Cái gần chạm ấy làm cả vòng sân nín thở. Cô lên trước cậu ta nửa thân, giật cánh tay phải mở đường, dằn gót trái xuống mark giữa — đúng cái mark từ đầu bị lấy của cô. Cả đội hình đóng sập vào sau lưng cô như cửa cuốn rơi xuống.

Khang bị kẹt ngoài hình.

Một nhịp.

Hai nhịp.

Nhạc còn chạy, nhưng cậu ta không biết chui vào đâu. Chỗ trung tâm đã bị cơ thể Linh khóa kín; hàng sau cũng kín; lối duy nhất là phá đội hình trước mặt khách. Cậu ta thử giơ tay bắt lại đoạn solo kết, nhưng đi muộn, thành thừa. Cái thừa ấy tàn nhẫn hơn mọi câu vạch mặt. Nó nói ngay trước mặt những người từng chống lưng cho cậu ta rằng cậu ta không gánh nổi bài nếu không có người thật lót dưới.

Linh kéo nốt phần cuối bằng hơi. Không cười lấy lòng. Không nhìn máy quay xin nhận. Chỉ có nhịp, độ chắc của đầu gối, độ gọn của cú khóa vai, và cách cô giữ cả sân mở im phăng phắc ở giây cuối cùng. Khi cô quét tay xuống, hàng người sau đồng loạt dừng theo như bị một sợi dây vô hình giật lại. Chính chỗ dừng ấy là phán quyết.

Khang ở mép phải vẫn cố bắt theo cú khóa cuối. Micro cài áo cậu ta rú lên một tiếng chói vì tay quệt trúng đầu thu, âm thanh vỡ ra, mỏng và phẳng như tấm thiếc bị bẻ. Cậu ta giật mình lùi một bước, suýt đụng monitor phụ. Không ai ra cứu. Không ai còn nghe cậu ta để cứu.

Linh đứng ở giữa, ngực nâng lên rồi hạ xuống theo nhịp thở nặng sau bài diễn. Một kỹ thuật viên trẻ từ dưới lối đi bước thẳng qua mặt Khang, cúi xuống nhấc chiếc khăn lau mồ hôi đặt bên chân Linh. Mai bỏ tai nghe khỏi một bên tai, đi vòng khỏi bàn âm thanh, cầm chai nước Linh đã để cạnh monitor và đặt lại sát mũi giày cô hơn. Cả hai việc đều nhỏ. Cả hai việc đều là phục tùng.

Ở mép monitor wedge cạnh lối đi mở, Linh chống một tay lên đùi, thở gấp từng hơi ngắn còn giữ được hình trong micro, còn tiếng feedback của Khang vừa rít vừa xẹp xuống, rỗng và phẳng, rồi tắt.