Đến lượt chị xin tôi mở cổng
Lan giật chiếc thẻ cổng màu xám khỏi tay Vy, đặt đánh cạch lên mặt kính quầy rồi kéo luôn khay phiếu xuất hàng về phía mình. “Em đứng ngoài đi. Tuyến của em không được cấp hàng trước.”
Sau lưng Vy, hàng người chờ xử lý kéo cong qua mép vách mica, mùi áo mưa ẩm và cà phê giấy quyện vào tiếng máy in nhả tem lạch tạch. Một chị PG ôm thùng backdrop mini sốt ruột dậm gót, hai cậu kỹ thuật nhìn đồng hồ liên tục. Trên quầy, ly trà của Vy để từ đầu ca đã nổi màng mỏng, dưới đáy còn in một vòng nước nguội loang sang mép sổ giao nhận có vết lõm bút cũ. Cô chỉ vào phiếu: “Gian B khu sản xuất cần bốn bộ đèn bổ sung, một cuộn dây nguồn, một thẻ mở kho phụ. Em đã đăng từ sáng.”
Lan không nhìn phiếu, chỉ quét mắt qua hàng người rồi nói đủ lớn: “Đăng thì đăng. Người nào có quyền điều phối thì người đó lấy. Em hôm nay phụ tuyến ngoài, không có ghế trong quầy, không có thẻ vào kho phụ.” Nói xong, Lan đá nhẹ chân chiếc ghế nhựa ở góc quầy, đẩy nó sát vào chân mình, để Vy phải đứng trơ giữa lối đi như người đến xin việc chứ không phải người đang trực ca.
Vy giữ nguyên tay trên mép kính. Cô đã quá quen kiểu này. Suốt ba tháng từ ngày trung tâm triển lãm ở Hà Nội đổi đơn vị vận hành, Lan lên làm điều phối mặt tiền, còn Vy bị dồn sang việc chạy vòng ngoài, giao giấy, nhận đồ, vá lỗi. Việc nặng nhất đến tay cô, nhưng bất kỳ thứ gì cần dấu mở kho, mã giải phóng hàng hay lối vào cổng phụ đều bị Lan chặn lại như thể quyền đó sinh ra là của mình.
“Chị trả thẻ cho em,” Vy nói, giọng đều. “Đơn này sát giờ.”
Lan cười mỏng: “Sát giờ thì càng không thể giao cho người ngoài luồng. Em muốn thì ra ngồi góc ghế nhựa chờ, khi nào chị rảnh chị xem.”
Câu “ngồi ghế nhựa chờ” làm mấy người trong hàng ngước lên. Họ qua lại thường xuyên ở đây, đủ để biết Vy là người hay có mặt từ lúc xe chở hàng còn chưa đến, là người tự bê khung sắt vào kho, tự chạy xe máy vòng sau nhà bạt lấy phụ kiện thiếu. Nhưng hôm nay Lan giữ quầy, giữ thẻ, giữ cả cái quyền chỉ tay vào ai đứng ai ngồi.
Một anh bên gian hàng thực phẩm ghé phiếu lên mép quầy. “Chị Lan, bên em mười giờ rưỡi khách đoàn vào. Nếu đèn bên B không lên, lối đó kẹt cả cụm.”
Lan rút ngay hai thẻ khách ưu tiên từ dây đeo cổ, đưa cho nhóm của Hùng—đội cô ta hay kéo về cùng phe—rồi nói: “Bên anh cứ theo hướng C trước. Đồ bên B để sau.” Hai cậu kỹ thuật của Hùng nhận thẻ, lách qua Vy đi thẳng vào trong. Phiếu xuất cuộn dây của gian B bị Lan gập đôi, ném sang một góc. Mặt kính quầy càng lúc càng đầy tem, phiếu, dây buộc, còn hàng người phía sau dồn tới, ép Vy lùi nửa bước.
Tiếng điện thoại rung trong túi cô. Vy nhìn màn hình: anh Khoa, đầu mối nhà cung ứng ánh sáng. Cô vừa nhấc máy, Lan đã chìa tay: “Giờ làm việc không nghe riêng.”
Vy né bàn tay đó, áp điện thoại vào tai. Đầu dây bên kia ồn tiếng xe nâng và người gọi nhau trong kho ngoài bãi. “Vy à, bên em đã xác nhận thanh toán chưa? Hệ thống báo tài khoản cũ treo, tụi anh không nhả kiện đèn dự phòng và quyền mở kho phụ khi chưa có người duyệt đúng.”
Lan lập tức chen giọng: “Anh Khoa, em Lan đây, điều phối chính ở quầy. Cứ giao cho em như mọi lần.”
Một nhịp im lặng. Rồi anh Khoa hỏi thẳng: “Lan nào? Bên anh chỉ nhận xác nhận từ tài khoản chủ tuyến ‘V.T. Trần’ kèm mã thừa kế vận hành. Hợp đồng gốc chuyển từ đời cũ sang, quyền duyệt kho phụ với thanh toán phát sinh đứng tên người đó. Không có mã của Vy, kho không mở.”
Lan khựng lại. “Anh nhầm rồi. Em đang giữ quầy.”
“Giữ quầy không đồng nghĩa giữ quyền nhả hàng.” Ở đầu kia, tiếng bàn phím gõ nhanh. “Vy, em mở app đi. Anh vừa đẩy yêu cầu xác nhận vào kênh của em. Có mã thì hàng ra, không thì toàn bộ kiện đèn và kho phụ tiếp tục giữ.”
Những người đứng gần nhất nghe đủ câu “không có mã của Vy, kho không mở”. Lan quay phắt sang, định chụp điện thoại, nhưng Vy đã lùi nửa bước, mở ứng dụng trên máy. Màn hình hiện thông báo yêu cầu xác nhận phát sinh: bốn bộ đèn, cuộn dây nguồn, quyền mở kho phụ khu B; dưới cùng là ô nhập mã. Cô nhìn sang Lan. Lần đầu tiên trong buổi sáng, Lan không chen lời ngay.
“Chị nói em ngoài luồng,” Vy nói, mắt vẫn đặt trên màn hình. “Vậy để ngoài luồng quyết định.”
Cô nhập sáu số. Một tiếng ting khô vang lên từ điện thoại. Trạng thái chuyển đỏ sang xanh: ĐÃ DUYỆT. Ngay sau đó, máy in sau quầy tự nhả ra ba tem xuất hàng mới, hệ thống loa nội bộ đọc rõ: “Kho phụ khu B mở tuyến theo xác nhận tài khoản Vy Trần. Mời nhận hàng tại cửa sau số 2.”
Mặt Lan tái đi thấy rõ dưới lớp phấn. Cô ta chụp lấy một tờ tem vừa in, lật qua lật lại như thể giấy có thể đổi chữ vì bàn tay mình. “Không thể nào. Tài khoản đó sao còn dùng?”
Anh Khoa vẫn ở loa ngoài, giọng đủ lớn cho cả quầy nghe: “Từ đầu năm bên em chỉ để Lan điều phối mặt tiền tạm thời vì Vy không đứng quầy. Quyền gốc không chuyển. Nếu cần đối soát, chị gọi lại văn phòng pháp chế bên tôi.”
Vy tắt loa, rút chiếc thẻ cổng xám từ chỗ Lan vừa buông lỏng trên mặt kính. Dây đeo cũ quăn ở chốt, đầu nhựa có vệt xước như từng bị trả muộn quá nhiều lần. Cô kéo khay phiếu xuất về phía mình, đặt ngay ngắn thành hai cọc. “Ai đi khu B, qua đây.”
Chỉ một câu, nhưng hàng người dịch chuyển ngay. Chị PG đang ôm thùng backdrop quay hẳn người về phía Vy. Anh gian thực phẩm đặt lại phiếu vào đúng cọc cô chỉ. Cậu bảo vệ trực quầy, lúc nãy còn đứng cạnh Lan, bây giờ nhìn màn hình trạng thái rồi hỏi nhỏ: “Chị Vy, em mở lối cửa sau số 2 luôn nhé?”
“Chưa.” Vy cầm bút ký lên tem xuất, đúng vào cái lõm bút cũ trên sổ giao nhận. “Xe đèn vào trước, đội dây nguồn theo sau. Khách đoàn giữ bên ngoài ba phút. Thẻ khách ưu tiên chị Lan vừa phát không còn hiệu lực với tuyến B. Thu lại.”
Lan bật thẳng dậy: “Em dựa vào cái gì mà thu? Chị đang điều phối chung.”
Vy không nhìn cô ta. Cô đẩy màn hình máy tính xoay ra ngoài, để dòng xác nhận hiện rõ trước mặt bảo vệ và hai người chờ gần nhất: TÀI KHOẢN PHÊ DUYỆT TUYẾN B — VY TRẦN. “Dựa vào lệnh nhả hàng, mở kho và quyền mở cổng liên tuyến. Ai vào khu B phải qua tôi.”
Bảo vệ ngập ngừng đúng một nhịp rồi chìa tay về phía nhóm của Hùng. “Cho em xin lại thẻ.” Mấy cậu kỹ thuật nhìn Lan, không được cái gật đầu nào, cuối cùng đành tháo dây đưa trả. Tiếng móc nhựa va nhau lách cách nghe nhỏ mà nhục. Lan bước vòng ra khỏi ghế, định chặn trước mặt Vy, nhưng luồng người cần xử lý đã tách hẳn về phía cô, đẩy Lan lọt ra bên mép như người dư.
“Vy, em đừng làm quá,” Lan hạ giọng, vẫn cố giữ vẻ mặt cho những người xung quanh. “Mình làm chung một chỗ.”
“Lúc chị giữ thẻ của em, chị không nghĩ vậy.”
Cô ký liên tiếp, xé phiếu, chỉ tuyến, giọng nhanh và gọn. “Anh Nam, nhận đèn cửa sau số 2. Chị Linh, quay khách đoàn sang hành lang bên trái. Em Tuấn, kéo thùng dây nguồn theo sau xe nâng, không đi qua cổng chính. Mọi yêu cầu tuyến B báo trực tiếp ở đây.” Hết người này đến người khác gật đầu với cô, quay đầu theo lệnh mới. Trên mép quầy, chồng phiếu bên Lan nằm nguyên, không ai chìa thêm.
Lan chụp lấy bộ đàm. “Bên cổng phụ nghe đây, chưa được mở khi tôi chưa xác nhận.”
Bộ đàm rè một tiếng rồi giọng chị Hạnh ở đầu kia đáp lại, không còn cái nể nang thường ngày: “Hệ thống vừa khóa quyền gọi của chị trên tuyến B. Muốn mở phải quét thẻ chủ tuyến.”
Lan nhìn bộ đàm như bị tát. Cô ta quay sang Vy, mắt đã có vệt hoảng thật sự. “Em mở cho chị qua trước. Chị vào trong còn xử lý đoàn khách, xong rồi tính sau.”
Vy ngẩng lên. Cái câu xin đó không to, nhưng nó cắt rất rõ giữa đám tiếng in tem, tiếng dép kéo, tiếng xe đẩy qua nền bê tông. Người từng chỉ chiếc ghế nhựa bảo cô ngồi chờ giờ đang đứng không yên ở đầu quầy, xin một lối đi.
“Chị bảo ai có quyền điều phối thì người đó lấy,” Vy nói. “Giờ chị đứng ngoài.”
Cô bước ra khỏi quầy, không vòng qua để tránh Lan mà đi thẳng con lối hẹp giữa hai dãy rào inox, nơi ai cũng phải nhường nếu không muốn tắc đường vận chuyển. Mấy kiện đèn từ cửa sau vừa được đẩy tới, bánh xe cao su lăn trên nền loẹt xoẹt nước mưa. Cổng phụ số 2 nằm sau bạt triển lãm, nối với làn xe nội bộ bằng một thanh chắn tự động thấp ngang hông. Người cần vào khu B đều đang dồn về đó.
Lan theo sát, còn nhanh hơn cái dáng bình thường giữ thể diện của cô ta. “Vy, nghe chị nói. Nếu em chặn ở đây, cả tuyến loạn. Chị xin em mở cho chị vào trước, chỉ một lượt.”
Vy dừng trước máy quét. Trên trụ inox còn treo một móc chìa khóa kho phụ trả muộn từ ca đêm qua, lủng lẳng đập vào thân trụ theo gió quạt. Mặt cảm biến chớp đèn vàng chờ thẻ. Phía sau lưng cô, xe đẩy chở đèn đã xếp hàng; phía bên kia thanh chắn, tuyến trong đang trống đúng một khoảng vừa đủ cho một lượt vào.
Lan chìa tay ra theo phản xạ cũ. “Đưa chị. Chị quét.”
Vy nhìn bàn tay đó, rồi nhìn thẻ cổng trong tay mình. Dây đeo đã sờn, mép nhựa có vết mực cũ ở góc, thứ đồ mấy tháng nay cô phải trả muộn, xin lại, chờ phát, bị thu đi như người ở nhờ ngay trên tuyến mình chạy. Cô áp thẻ lên đầu đọc.
Máy quét kêu bíp, màn hình sáng xanh: VY TRẦN — CHO PHÉP TUYẾN B.
Lan lao nửa bước tới, nhưng ngay lúc ấy Vy chạm thêm lệnh mở trên màn hình phụ, chọn “đoàn xe đèn và nhân sự kèm tuyến”. Danh sách được kéo sang, tên Lan không nằm trong lượt vào. Thanh chắn rung lên, rút chốt, xoay hẳn về phía đường trong cho hàng của Vy đi trước. Cùng lúc, máy bên cạnh phát tiếng báo ngắn, từ chối thẻ ưu tiên Lan vừa quét vội.
“Không thể—” Lan đập mạnh thẻ vào đầu đọc thêm lần nữa. Đèn chuyển đỏ.
Vy nghiêng người nhường lối cho xe đẩy đầu tiên. “Tuyến này đã nhả. Người không có tên đứng ngoài.”
Thùng đèn lăn qua mũi giày Lan, buộc cô ta phải lùi lại sát mép vạch vàng. Cậu bảo vệ cổng phụ giờ đứng hẳn về phía Vy, nhận lệnh từ cô để cho từng xe vào. Chị Hạnh từ trong bạt triển lãm chạy ra, không hỏi Lan một câu nào, chỉ cầm tập tem mới ký trên tay Vy rồi hô đội vận chuyển tiến thẳng.
Lan quay sang những người mình vừa điều động nãy giờ, nhưng không ai dừng. Hùng đứng phía sau hàng xe, thậm chí còn né mắt cô ta. Cái quyền quen dùng để gọi, giữ, phát thẻ, bẻ hướng người khác tan nhanh đến mức vẻ mặt Lan không kịp đổi theo. Cô ta còn muốn bước chèn vào làn mở, song thanh chắn đã khóa chu kỳ, thân inox chặn ngang đúng trước đầu gối.
Vy giơ thẻ cổng lên lần cuối trước máy quét của làn trong. Ánh đèn scanner lia qua mép nhựa xước, bắt vào vệt mực cũ ở góc thẻ. Thanh chắn xoay vào phía tuyến B, mở trọn lối cho cô đi qua.