Fast Fiction

Tay nghề thật vừa lộ, hắn tắt tiếng

“Làn giữa của Linh An để Minh Kha chạy thử. Em lui ra mép sân.”

Chiếc bảng phân tuyến bị chị Hảo đẩy ngang ngay trước mặt cô, miếng băng dán có nét bút cũ của Linh An còn dính ở ô số ba. Minh Kha bước vào chỗ ấy như bước lên sân khấu của chính mình, quăng túi áo khoác lên ghế kỹ thuật, tiện tay cầm luôn thẻ vào khu bàn điều khiển. Hai nhóm nhảy đang ngồi bó gối ở rìa khán đài nhìn sang, rồi lại cúi xuống buộc dây giày như chuyện đó vốn phải thế.

Linh An vẫn đứng trong phòng tổng duyệt. Cô cầm tờ danh sách gấp làm tư, mép giấy mềm đi vì mở ra gấp lại quá nhiều, đầu ngón tay còn dính một vệt mực xanh cũ. Cô đã thức đến ba giờ sáng để sửa đường chạy đèn cho bài cuối, vì suất biểu diễn này quyết định hợp đồng cộng tác ba tháng của đội vận hành; mẹ cô đã hỏi tối qua, rất nhẹ, tháng này tiền thuốc của ba có chậm không. Vậy mà giờ chị Hảo chỉ nói: “Kha có tên với bên tài trợ. Em đứng phụ cánh gà.”

“Đường chạy đèn bài bốn em đã đánh dấu rồi,” Linh An nói.

Minh Kha không nhìn cô, chỉ cúi vào màn hình điều khiển, cười nhạt với anh Quý của nhãn hàng đang đứng ở lối ghế đầu: “Mấy cái đánh dấu cũ cứ để em tinh gọn lại. Bên em làm sân lớn quen rồi.”

Đó là phần thưởng đầu tiên của hắn: cướp chỗ cô ngay trước mắt những người cần thấy. Nhưng ở ngay nhịp sau, hắn nhấn thử tuyến đèn mở màn, cả dải LED mép sàn sáng trắng lạnh sai nhịp nhạc, nuốt sạch mảng tối mà đội nhảy cần để đổi đội hình. Tuấn đang kéo dây loa ở mép cánh gà quay phắt lại. Linh An không bước tới bàn; cô chỉ giơ hai ngón tay về phía cánh trái. “Cúp đường biên B, mở backwash 30.”

Tuấn nghe theo theo bản năng. Dải sáng mép sàn tắt rụp, nền sau lưng ăn lại màu xanh đậm đúng chỗ các vũ công vừa trượt qua. Một cô bé trong đội chính thở hắt, buông tay khỏi ngực. Anh Quý đang định quay đi thì dừng chân ở ngay đầu lối ghế.

Minh Kha sượng một nhịp, rồi cười như không có gì. “Ừ, sửa tay cũng được. Nhưng tổng thể phải do một người chốt.” Hắn chìa tay ra phía sau. “Thẻ của em đâu?”

Chị Hảo rút luôn thẻ phụ từ dây đeo của Linh An, đặt vào tay hắn. “Từ giờ Kha đứng owner-side. An đi theo hỗ trợ.” Miếng nhựa cạ vào ngón cô, lạnh và trơ.

Hành lang ngoài studio hẹp, đèn huỳnh quang rung tiếng ù liên tục. Trên bàn nhựa kê sát tường có cốc trà nóng đã nguội, để lại một vòng nước mỏng quanh đáy. Linh An đứng ở mép cửa nhìn vào, nghe Minh Kha gọi sai liên tiếp: đẩy beat chuyển cảnh sớm hai nhịp, bắt đội dự bị ra hàng khi sân còn chưa trả nền tối, lại còn đòi thêm pháo giấy cho phần demo với nhà tài trợ dù trần thấp, quạt hút đang hỏng một bên.

“Bỏ pháo giấy,” cô nói từ ngoài. “Nó sẽ hút vào cụm quạt trên dàn giữa.”

Minh Kha phẩy tay. “Em đừng nói kiểu xưởng sản xuất. Đây là showcase.”

Hắn nói đủ lớn để mấy đứa hậu đài cười gượng. Linh An ngậm lại. Cô nhìn lên cụm quạt treo, cánh thứ ba đang rung lệch hơn bên còn lại. Người không quen sân này mới nghĩ cứ đẹp là được.

Đến lượt chạy demo với bài tài trợ, đúng như cô nói, vụn giấy vừa phụt lên đã không xoáy ra ngoài mà bị hút chéo, một mảng mắc luôn vào đầu đèn chuyển động. Chóa đèn giật giật, quét loạn xuống lối ghế đầu. Một chị phụ trách nhãn hàng nhíu mày, kéo túi xách vào sát chân. Chị Hảo tái mặt. Minh Kha chửi nhỏ rồi quát: “Ai cho bắn mức này?”

Không ai trả lời. Tuấn đang đứng dưới thang, nửa trèo nửa không. Linh An bước vào, không xin phép. Cô chụp lấy bộ đàm bên hông Tuấn, nói ngắn: “Khoá nguồn đầu đèn số M2. Không ai chạm quạt.” Rồi cô kéo dây an toàn, leo lên bậc thang thứ ba, luồn cánh tay qua hông đèn đang nóng, giật đúng mấu khóa giấy mắc ở khe tản nhiệt. Mảnh giấy xổ xuống mặt sàn như da cá lóc.

Cô không xuống ngay. Một tay cô vẫn giữ thân đèn, tay kia vặn lại góc quét về đúng tuyến chéo sân, rồi nói xuống dưới: “Mở lại. Chậm ba phần trăm.”

Đèn bật lên, đi đúng đường. Từ đầu lối ghế, anh Quý thôi nhìn Minh Kha, chuyển hẳn mắt sang Linh An. Cả phòng im đúng một nhịp ngắn, kiểu im có thể nghe tiếng quạt rít trên trần. Minh Kha ngẩng lên, nhưng hắn chỉ đứng dưới thang, không trèo.

Khi Linh An chạm đất, chị Hảo cười gượng trước mặt bên tài trợ. “Được rồi, có bạn kỹ thuật xử lý.” Chị quay sang Minh Kha rất nhanh, như muốn vá lại thứ vừa rách. “Kha chốt tiếp phần lối vào khán giả đi. Phần chẩn lỗi để An hỗ trợ.”

Đó là lần đầu tiên trong buổi sáng, chị phải tách hắn khỏi một việc hắn vừa nhận là của mình. Minh Kha hiểu ra nên mặt căng cứng. Hắn tiến sát, hạ giọng đủ để chỉ cô nghe thấy: “Giỏi sửa vặt thôi thì đừng tưởng ai cũng nhìn nhầm.”

Linh An gập tờ danh sách lại, nhét vào túi quần. “Anh vừa đứng dưới thang.”

Buổi chiều, khán giả mời, phụ huynh, người của nhãn hàng ngồi kín hai dãy đầu. Lối ghế giữa chừa hẹp, nhân viên chạy qua phải né đầu gối từng người. Mùi tóc xịt keo, mùi dây điện nóng, mùi trà chanh ngoài sảnh lẫn vào nhau. Minh Kha thay áo sơ mi đen, đeo tai nghe, đi qua đi lại ở mép sân như chủ nhà. Hắn chặn Linh An ngay ở cổng vào khu bàn điều khiển.

“Em đứng diagnosis bay,” hắn nói, chỉ vào khoang chẩn lỗi hẹp bên hông sân, nơi có một màn hình phụ và bộ theo dõi tuyến tín hiệu. “Nếu có sự cố thì em tự cứu. Cứu được thì tốt cho đội. Không cứu được… ít nhất cũng đỡ nói em chỉ biết chen vào.”

Hắn vừa đẩy cô vào owner-side, vừa chọn đúng chỗ nếu cô trượt tay thì sẽ chết công khai nhất: khoang chẩn lỗi nằm chếch lối ghế đầu, ai ngồi mép cũng nhìn thấy màn hình.

Linh An nhìn hắn một giây. “Anh muốn em ôm luôn phần truy vết?”

“Em vừa thích chứng minh mà.”

Chị Hảo nghe được, ngập ngừng rồi vẫn gật về phía cô. “An đứng đó đi. Kha bao sân tổng.”

Tuấn đặt bên cạnh cô laptop phụ, dây nối quấn vòng vòng như ruột cá. “Chị… em để đây.” Cậu nói nhỏ, mắt lại liếc ra ngoài như sợ bị bắt gặp đứng nhầm phe.

Nhạc mở màn nổi lên. Sân chạy được hai tiết mục đầu. Đến bài tài trợ, đội hình trung tâm vừa tràn ra lối ghế giữa theo thiết kế, cụm đèn dẫn đường trên sàn bỗng nháy đỏ ba cái rồi tắt phụp một dải dài. Một vũ công hụt chân vì mất mốc, cả hàng người chao đi. Trên màn hình chẩn lỗi bên cạnh Linh An, tuyến điều khiển R3 hiện lỗi phản hồi, vệt tín hiệu nhảy loạn như mạch tim đứt nhịp.

Minh Kha lập tức cúi vào bàn tổng ngoài kia, bấm liên tục. Sai. Càng bấm, tuyến phụ càng cướp tín hiệu của tuyến chính, dải sáng còn lại chớp như báo cháy. Mấy người ngồi đầu lối ghế quay hẳn người lại. Chị phụ trách nhãn hàng đứng bật dậy, túi xách quệt vào thành ghế phát tiếng cộc.

“Reset!” Minh Kha quát.

Linh An nhìn vào trace chạy trên màn hình diagnosis. Không phải lỗi chết tuyến. Là vòng lặp ưu tiên bị chồng bởi lệnh gọi tay hắn vừa nãy. Hắn đang cố đè lên một đường đã đổi địa chỉ từ buổi sáng, vì cô đã đánh lại để tránh quạt giữa. Hắn không biết.

Cô đứng dậy khỏi ghế nhựa, kéo dây tai nghe khỏi cổ, bước thẳng ra mép lối ghế. “Tuấn, khóa tay bàn tổng.”

“Cái gì?” Minh Kha quay phắt.

“Khóa tay bàn tổng.” Giọng cô không to, nhưng nó đi rất thẳng qua nhạc nền đang bị kéo xuống nửa mức. Tuấn sững ra một nhịp rồi chạy tới, chụp lấy nắp che phím khẩn. Minh Kha gạt cậu, nhưng anh Quý ở đầu lối ghế đã lùi nửa bước để Tuấn chen qua. Chỉ nửa bước ấy thôi, thế đứng đổi hẳn.

Linh An quay lại màn hình chẩn lỗi. Con trỏ nhấp nháy trên ô route map. Cô không nhìn ai nữa. Ngón tay cô gõ ba lệnh ngắn, không phải reset toàn tuyến mà cắt riêng nhánh lặp: tách R3 khỏi bus phụ, trả quyền ưu tiên về cụm dẫn đường, rồi vẽ lại đường qua node tránh quạt giữa. Vệt tín hiệu trên màn hình đang đỏ chói lập tức co lại thành một đường xanh chạy ổn định qua sơ đồ sân.

Nhưng trên sàn vẫn tối một nửa. Cô chộp bộ đàm: “Đội hình B đứng yên ba giây. Đèn biên mở theo tuyến mới.” Cô tự tay đẩy cần mức phụ, mắt dính vào route map. Một hàng sáng mảnh bò ra từ cánh trái, men đúng mép đội hình đang đông cứng giữa lối ghế. Vũ công đầu hàng nhấc chân, tìm lại mốc. Hàng thứ hai nối theo. Cả khối người trượt qua đoạn tối như nước lùa qua khe.

Minh Kha lao tới sau lưng cô, thò tay định giật chuột. “Đưa đây, để anh—”

Hắn chạm vào bàn phím sai lúc cô đang khóa lệnh cuối. Màn hình bật khung cảnh báo đỏ: Người dùng ngoài quyền truy cập. Tiếng “bíp” ngắn và chát vang lên ngay trong khoang chẩn lỗi. Ở ô lịch sử thao tác bên phải, tên đăng nhập của hắn hiện rõ dưới ba dòng từ chối, còn phía trên là chuỗi lệnh của Linh An vừa cài lại tuyến.

Đó là cú đánh không lời. Không còn ai cần cô giải thích.

Ngoài mép sân, bài nhạc đã ăn lại nhịp chính. Dải đèn dẫn đường mở trọn, quét đúng đường cong ôm lối ghế giữa như bản thiết kế ban đầu cô vẽ. Một cô bé đội chính xoay người ở điểm rẽ, mắt liếc qua khoang chẩn lỗi rồi lao tiếp, không vấp nữa. Chị phụ trách nhãn hàng từ tư thế đứng cứng đã ngồi xuống, nhưng không rời mắt khỏi màn hình bên hông sân. Anh Quý bước hẳn về phía khoang của Linh An, bỏ mặc Minh Kha đứng ngoài mép như người bị chặn cửa.

Minh Kha vẫn cố cứu mặt mũi. “Do hệ thống cũ quá—”

Linh An không quay đầu. “Anh đừng chạm nữa.”

Cô nói câu đó trong lúc tay vẫn kéo tuyến cuối về mức chuẩn. Chính vì cô không quay đầu, câu nói nghe còn nặng hơn. Nó không xin, không cãi, chỉ cắt quyền. Minh Kha đứng khựng. Tai nghe của hắn trượt xuống cổ, dây quệt qua mép bàn phát tiếng sột khô.

Nhạc lên cao trào. Trên sân, đội hình bung ra đúng vị trí đèn vừa được trả. Khán giả ở đầu lối ghế không còn nhìn sân trước nữa; họ nhìn nghiêng vào khoang chẩn lỗi, nơi Linh An vừa chạy tuyến vừa giữ nguyên cửa sổ trace. Mỗi lệnh hiện ra rõ ràng: thời điểm lỗi, nhánh gây vòng lặp, quyền truy cập bị từ chối, đường mới đang hoạt động. Chứng cứ không nằm trong miệng ai hết. Nó nằm ở đó, sáng và đọc được.

Minh Kha lùi nửa bước, rồi thêm nửa bước nữa vì Tuấn đã bê thùng phụ kiện chắn ngang lối vào khoang. Không ai bảo cậu làm thế; cậu chỉ đặt xuống đúng chỗ người đang có quyền đứng cần có khoảng trống. Chị Hảo hé miệng như định gọi một câu dàn xếp, nhưng anh Quý đã giơ tay ra hiệu im.

Linh An giữ bài đến hết đoạn tài trợ. Khi cú xoay cuối cùng của đội nhảy chạm đúng điểm sáng trung tâm, cô không nhìn sân ăn mừng. Cô quay lại khoang chẩn lỗi, mở rộng cửa sổ lịch sử thao tác, ghim route map và fault trace lên toàn màn hình. Vệt lỗi đỏ bị cắt nằm nguyên dưới ba lệnh cuối cùng của cô; phía dưới nữa là dòng truy cập bị từ chối của Minh Kha, chỏng chơ như cái gai mắc cổ.

Cô đặt chuột xuống. Đầu con trỏ sáng trắng nhấp một lần trên ô lệnh cuối, rồi đứng yên trên màn hình chẩn lỗi trong khoang hẹp cạnh mép sân, dưới tiếng ù đều đều của bóng đèn hành lang và vòng trà nguội loang tròn bên cạnh.