Cú gài người bị thu giá tại chỗ
Lan Anh giật xấp lệnh tuyến khỏi kẹp bảng, đập thẳng vào ngực Minh Thu trước mặt dãy xe đang nối đuôi dưới mái đón khách của trung tâm hội nghị bên Hồ Tây. “Em ôm hết vòng A, B, thêm khách nhà tài trợ sản xuất nữa. Ký rồi đấy, trễ ai hỏi thì em chịu.” Tờ lệnh cứng quẹt vào cổ tay rát khô, phát ra tiếng giấy mỏng sột một cái. Minh Thu còn chưa nuốt xong ngụm nước ấm nguội ngắt, hộp cơm bỏ từ trưa vẫn nằm lạnh trong túi vải dưới ghế nhựa, thì Lan Anh đã quay sang hai bạn chạy sự kiện khác, nhẹ tênh: “Hai đứa đứng cổng trong với chị. Vòng ngoài để Thu quen đường.”
Quen đường. Cái kiểu qua lại thường xuyên nên bị coi là chỗ nào hở cũng nhét vào, Minh Thu nghe quen đến mức vai áo sơ mi đã hằn hai nếp gấp cứng như không duỗi ra nổi. Cô liếc nhanh tờ lệnh. Ba xe khách mời, một xe KOL, một xe đại diện đối tác sản xuất từ Khu công nghiệp Bắc Thăng Long, cuối cùng là xe của giám đốc thương hiệu — tất cả dồn vào một vòng đón có đồng hồ đếm lùi ba phút mỗi lượt. Góc dưới có chữ ký Lan Anh và dấu đỏ tạm thời của ban tổ chức. Trên cùng còn ghi thêm bằng bút xanh: “Mọi trễ nải do người nhận tuyến tự chịu trách nhiệm.”
“Chị giao kiểu này nghẽn ngay,” Quang, bảo vệ điều phối xe, nói nhỏ, mắt vẫn nhìn luồng ô tô đang cua vào lane. “Một người không xoay nổi.”
Lan Anh nghe thấy, cười đủ cho mấy nhân viên lễ tân đứng gần đó nghe cùng. “Ai cũng bận cả. Thu vẫn bảo em làm được mà. Hay giờ từ chối trước mặt khách?” Rồi chị ta chìa cây bút dạ. “Ký xác nhận nhận tuyến đi.”
Minh Thu không cãi. Cô cầm bút, ký ngay bên dưới, rồi gập lệnh lại nhét vào túi trước của cặp hồ sơ. “Được. Nhưng em làm theo đúng tuyến đã ký.” Cô nói vừa đủ nghe, không xin xỏ, không giải thích. Lan Anh nhếch môi, như thể câu đó chẳng có gì ngoài thói cứng đầu của đứa em hay được dùng việc.
Chiếc xe bảy chỗ đầu tiên vừa trườn tới vạch vàng, Minh Thu đã chạy sát mép cửa, cúi người nhìn bảng tên trên kính, mở tay ra hiệu cho tài xế tiến thêm nửa bánh. Người trong xe còn đang tháo dây an toàn, cô đã kéo vali xuống, gọi đúng tên khách, chuyển phong bì lịch trình. Gót giày đau nhói vì chạy từ sớm, nhưng động tác không chậm. Sau lưng, Lan Anh đứng ở khoảng an toàn dưới quạt thổi của hành lang phụ, liên tục chỉ tay, gọi điện, thỉnh thoảng ngẩng lên như thể cả vòng xe này vẫn nằm trong lòng bàn tay chị ta.
Xe thứ hai trễ ba phút. Xe thứ ba đến sớm bất ngờ. Một bạn runner lẽ ra nhận khách tài trợ lại biến mất vào trong chở standee. Minh Thu phải đổi tay kéo hai vali, vai còn lại kẹp bảng tên. Tờ giấy tuyến trong túi cọ vào cặp nhựa phát ra tiếng sột sạt khô khốc mỗi lần cô rút, gập, nhét. Mồ hôi dính ở sống lưng lạnh đi dưới điều hòa hắt từ cửa kính tự động. Tài xế hỏi dồn, khách hỏi dồn, bên trong MC đang thử âm, tiếng ù của dàn đèn từ hành lang hẹp rền rền như ong.
Lan Anh bước ra đúng lúc xe đối tác sản xuất màu đen biển xanh lao vào vòng. “Thu, bỏ xe này cho Hanh nhận. Em chạy sang kéo xe KOL trước đi. Nhanh lên, đừng để lộn thứ tự.”
Minh Thu quay phắt lại. Chi Hanh đã đứng sẵn ở mép lane với bó hoa trên tay, rõ ràng được xếp vào từ trước. Nếu cô bỏ xe đối tác sản xuất mà chạy đi, tuyến sẽ đứt ở đúng mục đang ký tên cô phụ trách; chậm một nhịp, lỗi sẽ cắm lên đầu cô. Lan Anh đứng cách đó hai bước, mắt không nhìn cô mà nhìn mấy vị khách vừa xuống xe đầu, giọng cao hơn hẳn: “Nghe chỉ đạo đi. Em cứ ôm khư khư rồi hỏng cả dòng.”
Đó là cú gài lộ mặt sớm hơn Minh Thu tưởng. Cô không nhúc nhích. Thay vào đó, cô rút tờ lệnh ra, mở đúng trang trước ngực mình và trước mắt Quang. “Tuyến đối tác sản xuất nằm trong vòng em nhận. Nếu đổi người nhận, chị sửa lệnh đi.”
Lan Anh chặc lưỡi. “Em đang làm khó chị à?”
Chiếc xe KOL đã bật xi-nhan ngoài vạch chờ. Quang nhìn tờ giấy, nhìn chữ ký, rồi quay sang tài xế xe đối tác: “Anh tiến thêm. Người nhận tuyến đây.” Cửa xe bật mở. Minh Thu cúi xuống, nhận cặp tài liệu và chào đúng người cần chào. Chi Hanh đang cầm bó hoa đành đứng chơ vơ sát cột inox, bị gió từ xe quạt vào làm mấy sợi ruy băng quất lạch tạch. Đó là phần thưởng đầu tiên, nhỏ nhưng nhìn thấy rõ: cú thay người bị chặn ngay ở mép cửa.
Lan Anh siết quai túi, môi mỏng đi. Nhưng chị ta chưa buông. Ba lượt xe sau đó dồn như xô nước. Một đoàn người của nhãn hàng đến lệch danh sách; một tài xế đỗ quá vạch khiến đồng hồ ở panel ngoài lane nhảy đỏ; khách của xe KOL lại đòi vòng vào cửa riêng cho hình ảnh đẹp hơn. Minh Thu phải chạy giữa cửa kính và mép đường, vừa giữ lối cho khách đi, vừa chỉ Quang mở chặn, vừa báo bộ đàm cho lễ tân trong sảnh. Cổ tay tê do xách túi quà, đầu ngón tay có vệt giấy cứa mảnh mà rát âm ỉ. Lan Anh thì đứng sâu trong bóng mái, gọi điện với ai đó, lâu lâu lại ném ra một câu: “Thu, em làm gọn đi”, “Thu, đừng để khách chờ nhìn thấy”, “Thu, nếu lỡ timeline thì em tự giải trình.”
Đến khi xe của giám đốc thương hiệu còn bảy phút nữa mới tới, Lan Anh mới tung nốt phần đã chuẩn bị sẵn. Chị ta kéo chi Hanh lại, dúi vào tay Hanh một bảng tên khác rồi nói ngay trước mặt người điều phối bên phía khách hàng: “Lượt cuối để Hanh nhận. Thu vừa vi phạm tuyến một lần rồi, để em ấy đứng lùi thôi cho an toàn.”
“Vi phạm chỗ nào?” Minh Thu hỏi.
Lan Anh đáp rất nhanh, như câu này đã được ngậm sẵn dưới lưỡi. “Xe KOL vừa nãy em không đưa vào cửa hình ảnh theo chỉ đạo. Chị đã phải cứu.”
Người điều phối khách hàng là một phụ nữ khoảng bốn mươi, tóc buộc thấp, đeo thẻ tên Mai Phương. Từ đầu chị ấy gần như không xen vào, chỉ đứng quan sát cách lane chạy. Lúc này, chị nhìn sang Minh Thu, rồi nhìn tờ lệnh đang lộ nửa góc trong túi cặp của cô. “Cho tôi xem lệnh tuyến.”
Lan Anh lập tức chen lời: “Dạ không cần đâu chị, bên em đang xử lý nội bộ—”
“Cho tôi xem.” Mai Phương nói ngắn, chìa tay.
Minh Thu đưa ngay. Tờ giấy mở ra dưới ánh đèn trắng hành lang phụ, tiếng máy lạnh ù đều trên đầu. Mai Phương lướt qua các mục, dừng ở phần chữ xanh ghi người tự chịu trách nhiệm và đoạn dưới cùng có điều khoản: mọi điều chỉnh người nhận ở vòng timer phải do người ký lệnh trực tiếp vào panel xác nhận. Chị ngẩng lên, nhìn thẳng Lan Anh. “Cô ký lệnh này?”
“Dạ, em ký để chạy cho nhanh.”
“Vậy quyền điều chỉnh ở vòng đếm lùi gắn với tên cô, không phải với bạn Hanh.” Mai Phương gập tờ giấy lại, trả về cho Minh Thu chứ không đưa Lan Anh. “Bạn nào đang giữ lane tốt thì tiếp tục giữ. Lượt cuối để Minh Thu nhận. Hanh vào trong hỗ trợ cửa sảnh.”
Chi Hanh khựng lại, bó hoa hạ xuống một chút. Quang nghe vậy liền bước sang, mở lối trước mặt Minh Thu. “Thu ra mép ngoài. Xe cuối sắp vào.” Cùng lúc, một lễ tân nam đưa bộ đàm dự phòng cho cô, không hỏi Lan Anh nữa. Lan Anh tiến nửa bước theo phản xạ, nhưng Quang đã nghiêng người chặn bằng đúng động tác bảo vệ bãi xe vẫn dùng để giữ luồng: không chạm, chỉ đủ để người ngoài active chain phải đứng ngoài. Lan Anh bị bỏ khỏi nhịp đón khách của chính mình ngay trước vạch vàng.
Tiếng động cơ lớn dần ở đầu vòng. Xe của giám đốc thương hiệu quẹo vào, bóng thân xe đen lướt qua dải phản quang, đúng lúc đồng hồ panel ngoài mép lane sáng lên 03:00. Đây là vòng mà Lan Anh tự đòi gắn timer từ sáng, bảo “có số cho dễ truy trách nhiệm”. Người chạm panel để kích hoạt và đổi người nhận phải là người ký. Chị ta đứng đó, mặt đã mất màu phấn, nhưng giọng còn cố giữ trơn: “Thu, lùi ra. Đây là khách VIP, để chị trực tiếp nhận.”
Minh Thu không lùi. Cô đã đứng đúng vị trí cửa sau bên phải, bảng tên cầm ngang ngực. “Em làm theo lệnh chị ký.”
Mai Phương nói từ phía sau xe, không lớn nhưng nghe rõ: “Đúng lệnh.”
Cửa trước xe chưa mở, Lan Anh đã lao qua mép panel. Chị ta quét thẻ, bấm mạnh vào công tắc chuyển tuyến trên mặt đồng hồ, muốn kéo quyền nhận về tay mình ở ngay nhịp chót. Một tiếng tít gắt chói lên. Màn hình không chuyển sang tên Minh Thu như lane đang chạy; nó khóa cứng vào mã người ký lệnh: LAN ANH – VÒNG ĐIỀU CHỈNH. Đồng hồ nhảy xuống 02:59, 02:58.
Quang nhìn panel, rồi nhìn đúng quy trình gắn trên cột. “Đã chuyển về người ký. Muốn nhận xe phải người ký đứng đúng điểm cửa.” Anh nói xong, lập tức lùi tránh luồng mở cửa cho xe.
Lan Anh đang ở panel, cách cửa xe hai bước và bị chặn bởi dòng người vừa từ trong sảnh tràn ra để đón giám đốc. Chị ta xoay người định chen sang, gót giày trượt trên mép sơn vàng. “Nhường chị—”
Nhưng chính cú bấm đó đã giết phần an toàn cuối cùng của chị ta. Vì đã tự giành tuyến, toàn bộ lượt nhận giờ buộc gắn vào vị trí của người ký trên đồng hồ; Minh Thu không còn nghĩa vụ đứng thế. Cô chỉ nghiêng người, giữ cửa xe vừa bật mở, đưa tay che mép trần cho vị giám đốc bước xuống, nói gọn: “Xin mời anh. Lối vào thảm chính bên này.”
Người đàn ông trong xe đi theo hướng tay cô ngay. Mai Phương đích thân bước lên đón, nhập luôn Minh Thu vào chuỗi nhận khách của phía khách hàng. Quang kéo thanh chắn mềm mở một đường thẳng từ cửa xe vào sảnh, nhưng điểm nhận ở panel vẫn khóa bên tên Lan Anh, đồng nghĩa với vòng của chị ta đang chạy mà không có ai được phép hợp lệ đứng nhận ngoài chị ta. Lan Anh vừa chen được một vai tới cửa sau thì tài xế, theo tín hiệu của Quang, đóng nửa cánh để tránh ùn. Mép cửa quét trúng bó hoa trong tay chi Hanh đang hoảng hốt chạy tới hỗ trợ; hoa rơi lăn xuống vạch vàng, ruy băng dính vào bánh vali.
“Cửa này theo tuyến Minh Thu.” Mai Phương nói ngay, không nhìn Lan Anh. Chị đặt tay lên khuỷu tay vị giám đốc, đưa thẳng vào trong. Minh Thu đi kèm nửa bước phía sau, ôm cặp tài liệu và túi quà, vai đau như có đá đè nhưng lưng thẳng băng.
Sau lưng họ, tiếng tít của panel bắt đầu dồn hơn. 01:12. 01:11. Lan Anh quay lại đập thêm một cái vào công tắc như muốn cứu vòng, nhưng timer không nhận lệnh chồng khi lượt đã khóa. Màn hình đỏ lên, giữ nguyên tên chị ta. Xe sau vì thấy lane chưa được giải phóng hoàn toàn phải đứng chờ ngoài vòng; một tài xế bấm còi ngắn, sắc như cắt vào khoảng trống. Lan Anh đứng giữa đúng thứ chị ta dựng ra từ sáng: vòng đón có đồng hồ, có quy định, có chữ ký, có mắt người nhìn, và không còn chỗ nào để đẩy lỗi sang người khác.
Minh Thu giao xong cặp tài liệu cho thư ký của giám đốc ngay mép thảm, nhận lại cái gật đầu xác nhận rồi quay đi. Cô không nhìn Lan Anh nữa. Đến ngang mép hành lang phụ, nơi tiếng đèn máy vẫn ù nhẹ trên trần, cô rút thẻ tạm khỏi dây đeo cổ, đặt lại lên bàn điều phối của Quang. “Xong lượt cuối của em.”
Rồi Minh Thu bước khỏi vệt đèn trắng của sảnh. Sau lưng cô, ở panel sát vạch vàng, cái công tắc Lan Anh vừa tát xuống nằm trơ cứng dưới ô nhựa, tiếng tít khô dần từng nhịp cho đến khi đồng hồ chạm 00:00.