Họ cười trước, quê trước
“Linh, bưng khay nước ra hàng ghế đầu đi, đứng chắn ống kính thế kia thì làm được gì.”
Khánh nói vào mic nội bộ mà không hạ giọng, thành ra cả cụm người ở mép lối đi đều nghe thấy. Cùng lúc đó, trên màn hình LED treo bên phải sân khấu, khung livestream giật một nhịp, âm thanh bị vọng đôi, phần bình luận chạy điên như kiến vỡ tổ. Một KOL đang cầm hộp kem nền nhíu mày vì tai nghe rè. Mấy khách mời ngồi ghế đầu quay sang nhìn. Linh vẫn đứng với chiếc điện thoại sáng lóa trong lòng bàn tay, tay áo sơ mi còn hằn nếp gấp của một ngày chạy việc từ kho hàng sang sảnh khách sạn.
Khánh chìa cho cô chiếc khay inox đã đặt sẵn ba cốc trà uống dở, như thể từ đầu cô vốn chỉ ở đây để làm việc đó. “Nhanh lên. Em phụ hậu cần thôi, đừng có chạm vào bàn điều phối nữa.”
Câu “phụ hậu cần” rơi giữa đám người qua lại thường xuyên với đội sự kiện như một nhát đóng dấu. Hai bạn cộng tác viên đang ngồi chen trên góc ghế nhựa sát cột vội đứng dậy tránh đường cho Linh đi qua, mắt liếc cô kiểu thương hại lẫn dè chừng. Chị Vân bên nhãn hàng cầm điện thoại, môi đã mất son ở viền, quay phắt về phía bàn âm thanh. “Âm thanh kiểu gì thế? Đơn đang lên mà tiếng đúp rồi.”
Linh đặt khay xuống mép quầy phục vụ thay vì nghe lời. Cốc chạm inox kêu lanh canh. Cô nhìn một cái lên màn hình kỹ thuật phụ, nơi cột mức âm thanh đang nhảy lệch. “Bus dự phòng đang mở trùng,” cô nói ngắn với cậu kỹ thuật âm thanh, “cắt aux ba đi là hết vọng.”
Cậu kia vừa quay đầu thì Khánh đã bước tới chắn ngang, giật bộ đàm trong tay cậu. “Không ai tự ý đụng vào line. Linh, em lo phần nước. Đừng làm màu ở đây.”
Mấy người gần đó cười gượng. Không phải vì buồn cười; là kiểu cười phụ họa cho người đang đứng giữa trung tâm. Nhưng ngay lúc Khánh quay lưng, loa monitor trước sân khấu rít lên một tiếng cao đến mức KOL giật mình bỏ sót câu chốt đơn, còn phần bình luận trên màn hình phụ bắt đầu tràn câu “mất tiếng”, “lag”, “nghe vọng”.
Vết nứt đầu tiên không nằm ở mặt Khánh mà ở động tác của chị Vân. Chị không nhìn anh nữa. Chị nhìn thẳng Linh. “Cắt aux ba là hết à?”
“Ba giây.” Linh đáp.
Khánh lập tức chen vào: “Chị Vân, em xử lý được. Em đã gọi bên livestream rồi.” Anh nói xong còn kéo chiếc tai nghe kiểm âm từ bàn lên cổ mình như một huy hiệu. “Linh không thuộc đội điều phối chính.”
“Nhưng em đang để KOL nói vào tiếng vọng.” Linh quay sang cậu kỹ thuật, giọng vẫn đều. “Anh mà không cắt bây giờ thì năm phút nữa khách chụp màn hình đủ để bóc phốt cả chiến dịch.”
Khánh thò tay chặn luôn bàn mixer, nửa cười nửa dằn mặt. “Em nghe không hiểu à? Ra ngoài. Cần người bưng bê thì làm cho xong việc mình.”
Rồi anh quay ra hàng ghế đầu, giọng bỗng mềm đi như dán mới. “Mọi người thông cảm, bên em đang tối ưu lại đường truyền.”
Linh nhìn cái tay anh đang đè trên bàn mixer. Đó là tay của kẻ chưa từng tự chỉnh buổi live nhưng rất quen đứng nhận lời khen sau khi mọi thứ chạy êm. Cô không cãi nữa. Cô bước vòng qua lối mép khán giả, cúi nhặt chiếc hộp cơm nguội ai bỏ quên trên ghế nhựa sát cột, đặt sang bên để lấy chỗ trống, rồi giơ điện thoại của mình lên trước mặt cậu kỹ thuật âm thanh. Trên màn hình là giao diện điều khiển dự phòng anh ta từng nhờ cô dựng từ đợt ra mắt ở phố Huế.
“Máy anh vẫn đăng nhập tài khoản cũ,” Linh nói. “Nếu không cho em vào bàn, em cắt từ đây.”
Cậu kỹ thuật sững lại một nhịp. Khánh thấy thế, lập tức chồm tới định giật điện thoại. Linh lùi nửa bước, vai tránh gọn, ngón tay đã chạm vào kênh aux ba. Tiếng rít tắt phụt. Tiếng vọng biến mất ngay giữa câu nói đang dang dở của KOL, sạch đến mức cả hàng ghế đầu đồng loạt ngẩng lên.
Một bác khách mời mặc áo sơ mi xanh nhạt đặt hẳn điện thoại xuống đùi, quay về phía Khánh. “Ơ, vừa ai sửa đấy?”
Không ai trả lời kịp thì chị Vân đã nói: “Linh.”
Cái tên bật ra rất rõ, ở đúng chỗ Khánh vừa độc quyền nói thay cả phòng. Anh cứng hàm, nhưng vẫn cố cười. “Sự cố nhỏ thôi. Giờ mời mọi người tiếp tục—”
Màn hình đơn hàng tổng bất ngờ đứng hình.
Không phải lag bình thường. Cột số liệu đang chạy bỗng khóa cứng ở một con số cũ, trong khi điện thoại của đội chốt đơn bên dưới vẫn reo tin nhắn liên hồi. Khách ở hàng ghế đầu bắt đầu nhìn lên màn hình lớn rồi nhìn xuống điện thoại của mình, cái kiểu nhìn sẽ giết một buổi bán hàng nhanh hơn mọi lỗi âm thanh. Nếu đơn không nhảy, tất cả ưu đãi đang hô ngoài kia thành trò diễn.
“Đường đồng bộ đơn chết rồi,” anh Quý từ bàn kỹ thuật hình ảnh gọi với sang, mồ hôi bóng trên trán. “API treo!”
Khánh chộp ngay mic cầm tay của MC phụ. “Tạm chuyển sang minigame giữ người xem. Đừng để ai nhắc chuyện đơn.”
“Không được.” Linh nói.
Một chữ thôi, nhưng nó rơi đúng lúc Khánh đã giơ mic lên môi. Mấy người ở mép lối đi quay hẳn sang cô.
Khánh cười nhạt, cố giữ vẻ bề trên. “Em lại biết nhiều quá nhỉ?”
“Minigame lúc này là tự thừa nhận không chốt nổi đơn.” Linh nhìn thẳng bảng điều phối phía sau anh Quý. “Cache hiển thị đang giữ bản cũ. Nếu chuyển luồng xác nhận sang mã QR dự phòng, đơn vẫn nhận tại chỗ, chỉ có màn tổng chưa nhảy. Cần người đổi ngay kịch bản chốt và in lại mã ở màn side.”
Anh Quý không hỏi Khánh nữa. Anh nhìn Linh. “Mã dự phòng vẫn còn trong máy em không?”
“Còn.”
Đó là lần đổi địa chỉ thứ nhất trong phòng. Câu hỏi lẽ ra phải ném cho Khánh đã quặt giữa đường và ghim vào Linh. Khánh nhận ra quá muộn. Anh quay phắt sang anh Quý: “Anh hỏi tôi chứ.”
Nhưng chị Vân đã cắt ngang lần thứ hai, giọng gấp mà lạnh: “Linh, mất bao lâu để lên lại luồng chốt?”
“Bốn phút nếu không ai chắn đường em.”
Đó là lần đổi địa chỉ thứ hai, rõ đến mức cô cộng tác viên cầm máy in mã vạch ở lối bên đã tự động bước về phía Linh thay vì phía Khánh. Cả mép khán giả như trượt tâm đi một khoảng nhỏ mà đau.
Khánh hạ mic xuống, mặt bắt đầu đỏ ở sống mũi. “Chị Vân, cho em nói rõ. Linh chỉ là người làm nội dung cũ, nghỉ rồi quay lại hỗ trợ tạm. Em ấy không có quyền—”
“Quyền gì?” Linh đã đi thẳng tới cạnh anh Quý, kéo bàn phím lại. “Quyền cứu buổi live đang chết à?”
Câu đó không to, nhưng đúng lúc KOL ở sân khấu ngập ngừng chờ tín hiệu trong tai nghe, thành ra mấy hàng ghế đầu nghe sạch. Một bà chủ đại lý ngồi ghế ngoài rìa, tay còn đeo vòng ngọc lớn, nghiêng người hỏi luôn: “Ai điều buổi này thì nói một lần cho chúng tôi biết. Đang mua mà màn đơn đứng thế này, bên nào chịu?”
Câu hỏi từ hàng ghế đầu làm không khí mép lối đi thít lại. Những mắt nhìn xếp hàng theo cùng một hướng, không còn tản ra nữa. KOL trên sân khấu nửa quay người xuống. MC phụ giữ mic giữa không trung. Cô nhân viên cầm máy in mã đứng đợi, giấy nhiệt lòi ra một đoạn trắng. Ngay cả cậu bảo vệ ở đầu dãy ghế cũng không dám cho người chen ngang lối nữa.
Khánh hiểu đây là vùng chứng kiến mạnh nhất của cả buổi. Anh bước hẳn ra mép thảm đỏ, chặn trước mặt Linh, cố nhặt lại trung tâm bằng vẻ điềm đạm. “Mọi người yên tâm, bên em có quy trình. Linh, em đừng tự quyết trước khách. Nếu có gì sai, công ty ai chịu?”
“Lúc nãy anh cũng tự quyết,” Linh đáp, mắt không rời màn hình. “Bằng cách bắt người sửa lỗi đi bưng nước.”
Vài tiếng thở bật khẽ ở hàng đầu. Khánh nghe thấy, mặt giật một cái. Anh hạ thấp giọng, nhưng vì đang đứng quá gần mép ghế nên càng thành lộ liễu. “Em đừng lôi chuyện riêng ra đây.”
“Em đang nói chuyện công việc.” Linh gõ nhanh vào bàn phím, gọi luồng mã QR dự phòng lên màn side. “Anh đã chặn đường sửa. Bây giờ tránh ra.”
Khánh không tránh. Trái lại, anh quay về phía chị Vân và hàng ghế đầu, cố kéo đám đông về phía mình bằng một cú cứu mặt cuối. “Cho em nói luôn để khỏi hiểu lầm. Quyền vận hành bên này là em phụ trách. Nếu dùng phương án dự phòng, người ký nhận trách nhiệm phải là em.”
Anh đưa tay ra như muốn giành lại bàn phím, đồng thời giơ mic lên định chốt câu trước mặt khách. Đó là nước cờ cũ: nhận rủi ro trên miệng để cướp công trong tay. Nhưng đúng lúc ấy, điện thoại của chị Vân đổ chuông video từ tổng công ty. Chị liếc màn hình, rồi bật loa ngoài vì đã muộn để giữ thể diện riêng.
Giọng một người đàn ông khàn và ngắn gọn vang lên: “Buổi này ai đang cầm vận hành? Tôi thấy báo cáo từ kho sản xuất bên Bắc Ninh gửi trực tiếp tên Linh.”
Khánh đứng sững.
Linh không nhìn chị Vân nữa. Cô xoay người nửa bước để giọng mình đi thẳng tới hàng ghế đầu, tới KOL, tới đội kỹ thuật, tới cả cú điện thoại đang mở loa ngoài. “Tôi cầm. Từ bây giờ luồng chốt dự phòng, màn side đổi mã theo máy tôi, bàn âm thanh nghe lệnh tôi. Ai không theo thì ra khỏi mép lối đi.”
Câu claim rơi xuống gọn như khóa chốt cửa.
Không có khoảng trống cho Khánh chen vào. Anh Quý kéo luôn dây màn side sang máy Linh. Cậu kỹ thuật âm thanh tháo một bên tai nghe, quay hẳn về phía cô: “Aux giữ thế này hay nén thêm?”
“Nén thêm hai nấc. Đừng để KOL gằn lên.”
Cô nhân viên cầm máy in mã hỏi gấp: “In một bản hay ba bản?”
“Ba. Một cho sân khấu, một cho hàng ghế đầu, một dán quầy chốt.”
MC phụ lập tức ghé sát KOL truyền lại kịch bản mới. KOL giơ điện thoại có mã dự phòng lên trước ống kính không cần nhìn Khánh. Hàng ghế đầu, vốn còn ngờ vực, bắt đầu giơ máy lên quét theo phản xạ mua hàng. Màn side đổi sang mã mới. Tiếng “ting” xác nhận đơn từ bàn chốt bên dưới nổi lên dồn dập như mưa rào vào mái bạt.
Visible damage đến ngay trên mặt Khánh. Cái mic anh giữ trong tay giờ thành vật thừa; không ai chờ anh nói nữa. Anh bước lên một nửa, mở miệng định chen lệnh, nhưng anh Quý đã không ngẩng đầu: “Anh tránh giúp em đường dây.” Câu nói lịch sự mà lạnh, ngay trước hàng ghế đầu.
Khánh lùi không kịp đẹp. Gót giày chạm mép thảm, anh phải với tay bám lưng ghế mới đứng vững. Một cốc trà trên khay phục vụ ai bỏ ở lối bên bị khuỷu tay anh hất nghiêng, nước vàng đổ xuống chân ghế đầu. Bà chủ đại lý nọ nhấc váy lên tránh, rồi cau mày nhìn thẳng anh như nhìn người vừa làm bẩn sàn nhà chứ không phải người đang điều buổi.
Linh không liếc sang. Cô đưa tay nhận mic từ MC phụ, không bước lên sân khấu mà đứng ngay mép lối đi, đúng nơi ai cũng nhìn được. “Mã mua hàng dự phòng đang ở màn bên phải và trên điện thoại KOL. Quầy xác nhận đơn vẫn hoạt động. Ai ngồi hàng đầu chưa quét được, đưa máy đây.”
Ba người cùng chìa điện thoại về phía cô. Không ai đưa cho Khánh. Cả luồng người ở mép ghế tự động mở ra để Linh đi dọc, cúi quét thử một máy, sửa góc sáng cho một máy khác, ra hiệu cho bảo vệ giữ thông lối. Người ta không còn hỏi “có được không” nữa; người ta hỏi “Linh ơi, máy em chưa hiện”, “Linh, mã này mờ”, “Linh, quầy bên trái quá đông”.
Khánh cố cứu lần cuối, giọng đã vỡ cạnh. “Linh, em chỉ đang hỗ trợ kỹ thuật, đừng vượt thẩm quyền.”
Linh dừng giữa hàng ghế đầu, xoay mic trong tay rồi trả lại cho MC phụ như trả một món không phải của mình. Cô nhìn thẳng Khánh, đủ để cả mép lối đi bắt kịp khẩu hình. “Không. Tôi đang nhận vận hành trước mặt khách và nhãn hàng. Nếu có ai ký trách nhiệm, là tôi ký. Anh lùi khỏi lối này.”
Cậu bảo vệ ở đầu dãy, người mười phút trước còn để Khánh sai ai đứng đâu thì đứng, đã nghiêng người mở hẳn khoảng trống. “Anh Khánh, mình đi vòng sau giúp em.”
Khánh nhìn cái khoảng trống vừa được mở ra cho chính mình rời khỏi trung tâm. Mặt anh tái rồi đỏ bừng, nhưng không còn chỗ nói. Màn side tiếp tục nhảy mã. Tiếng xác nhận đơn tiếp tục dội lên. KOL trên sân khấu đã chốt lại nhịp bán hàng trơn tru trên kịch bản của Linh. Cả hệ thống đang tuân theo lệnh cô nhanh đến mức sự kháng cự của anh thành thừa thãi, thậm chí làm vướng.
Một nhân viên phục vụ khách sạn luồn từ quầy nước ra với cái khay inox đặt mấy cốc trà và vỏ chai suối uống dở, gặp đúng đoạn lối gập sát hàng ghế đầu thì khựng lại vì người đứng chật. Linh thuận tay nhận lấy chiếc khay ấy để khỏi tắc đường, xoay nghiêng vai né sợi cáp đang bắc qua nền thảm.
Ở khúc cua hẹp của lối phục vụ cạnh hàng ghế đầu, người ta tự dạt sang hai bên cho cô đi. Linh giữ ngang chiếc khay đã dùng, cổ tay hạ xuống một chút cho cân lại, và những chiếc cốc thôi không rung nữa.