Fast Fiction

Đèn sân khấu quay sang cô ấy #2

Khánh Vy giật cái case đàn khỏi tay Linh An ngay ở mép cánh gà và hất cằm về dãy ghế nhựa sát tường. “Em ngồi đó đi. Lượt demo tiếp theo chị lên. Đừng chạm vào rig nữa.”

Cái khóa kim loại trên case va vào cổ tay Linh An đau buốt. Sau lưng họ, sân khấu chính đang dội tiếng kick thử loa, ánh đèn quét vàng qua tấm bạt in logo nhà tài trợ. Một hàng khách mời đứng ngoài vạch đen, điện thoại giơ sẵn. Trên góc ghế nhựa có hộp cơm nguội chưa bóc hết, mặt dầu đóng mờ. Linh An đứng nguyên, tay còn đeo vòng dây rút của ekip, nghe rõ anh Quân bên điều phối nói nhỏ với chị Hảo: “Để Vy cầm mic thì sang hơn. Con An giỏi sửa thôi, lên sân khấu cứng lắm.”

Ba tháng qua, Linh An đi cùng rig đó gần như ngày nào ở xưởng sản xuất lẫn điểm diễn, chở nó sau xe máy qua nắng bụi Hà Nội, vá từng dây mass, tự ghi từng lỗi lặt vặt vào sổ. Nhưng ngay lúc khách bắt đầu đổ vào, tên cô bị gạt khỏi phiếu lượt. Khánh Vy đã cầm luôn score sheet, bút đỏ gạch lên dòng “Linh An – chẩn đoán live”, rồi quay sang nở nụ cười đã tập kỹ với nhóm quay truyền thông.

“Chị Vy,” Linh An nói, giọng thấp và phẳng, “cái lỗi này không phải do preset. Nó nhảy theo chu kỳ nhiệt. Chị đừng mở màn hình patch trước.”

Khánh Vy chẳng thèm nhìn. Cô ta đặt case đàn lên bàn demo, đứng chắn giữa Linh An và cụm máy. “Em đừng làm mọi người rối thêm. Lúc nào cũng bày ra vẻ biết hết.” Rồi cô ta đưa thẻ ưu tiên cho bảo vệ cánh gà. “Cho bạn này ra sau vạch. Chỉ người lên demo mới đứng trong.”

Bảo vệ do dự một nhịp rồi chìa tay chặn Linh An. Đó là phần thưởng đầu tiên của Khánh Vy trong đêm nay: ngay trước mặt mọi người, Linh An bị đẩy về góc ghế nhựa như một người thừa.

Khánh Vy bước ra vùng sáng cạnh sân khấu phụ, cầm micro giới thiệu bản demo đàn điện tử kết nối hệ thống âm thanh mới. Màn hình chẩn đoán bên hông rig sáng lên những vạch xanh. Khách đứng dày hơn. Hai nhà phân phối từ Đà Nẵng vừa tới, còn người của hãng ghi hình sát mép bục. Linh An bị chặn sau vạch nhưng mắt không rời cụm chỉ báo. Vạch nhiệt trôi lệch. Một dòng trace mảnh bắt đầu rung theo nhịp bất thường.

Khánh Vy bấm mở patch như Linh An vừa cảnh báo đừng làm. Tiếng đàn bật lên được đúng ba hợp âm thì loa phụ bên phải phun ra một tiếng rít mỏng, cao và sắc như dao cạo lên kính. Mấy người ở hàng đầu giật mình lùi nửa bước. Một khách mời cau mặt kéo tai nghe xuống. Anh Quân từ bàn điều phối chửi khẽ rồi ra hiệu giảm kênh, nhưng đã muộn: lịch bị nghẽn, lượt sau không thể vào nếu rig còn treo lỗi.

“Cắt nhạc nền! Tắt line B!” chị Hảo quát. Cả khu cánh gà nhao lên, người ôm dây, người kéo stand, người hỏi chồng lên nhau. Khánh Vy vẫn giữ micro, cười gượng với khách: “Một chút trục trặc kỹ thuật nhỏ thôi ạ.”

Nhỏ cái gì. Trên màn hình bên hông, fault trace đã đóng thành hai đỉnh nhọn cách đều. Linh An siết điện thoại trong lòng bàn tay, ánh màn hình hắt xanh dưới ngón tay. Cô nhận ra ngay mẫu lỗi cũ từng xuất hiện ở xưởng: cảm biến nhiệt của nguồn phụ trễ một nhịp, bị patch đánh thức sai thứ tự thì line bảo vệ khóa nửa vời. Cái lỗi đó không ai trong ekip theo dõi đủ lâu ngoài cô.

Linh An bước tới vạch đen lần nữa. “Để tôi vào. Nếu chậm thêm ba phút, nguồn phụ khóa cứng.”

Khánh Vy quay phắt lại, tay vẫn cầm micro. “Em đứng ngoài. Đừng giành show lúc người khác đang cứu.”

Ngay câu đó, loa lại khẹt lên, lần này âm thanh hụt hẳn, tiếng đàn chết giữa hợp âm. Ngoài khu khách, một người của hãng cúi đầu nói gì đó với giám đốc dự án. Anh Quân tái mặt. Hàng chờ phía sau bắt đầu dồn, nghệ sĩ lượt kế đứng ôm đàn nhìn rig như nhìn một cái bẫy.

“Chị nói cứu?” Linh An không nâng giọng. “Vậy chị đừng chạm vào thanh gain nữa.”

Khánh Vy bực mình quay sang cụm máy, vươn tay định xoay núm. Linh An chụp đúng vào cổ tay cô ta, không mạnh, chỉ đủ giữ lại một nhịp trước mặt tất cả mọi người. “Không phải gain.”

Cả vùng cánh gà khựng lại vì động tác đó. Linh An buông tay ngay, lách qua mép bàn demo khi Khánh Vy còn chết dí nửa bước. Cô không nói thêm câu nào, cúi xuống màn hình chẩn đoán, chạm hai ngón tay vào góc phải, mở lớp trace ẩn mà Khánh Vy vừa nãy còn không biết tồn tại. Một đường vàng mảnh bật ra đè lên hai đỉnh xanh, lệch đúng nửa nhịp.

“Xem đây,” Linh An nói, không nhìn ai, “nó không khóa ở output. Nó khóa ở bảo vệ nguồn phụ vì thứ tự đánh thức sai.”

Cô gõ ba lệnh ngắn, rồi rút jack cảm biến phụ ra đúng nửa nấc, giữ một giây, cắm lại. Trên màn hình, hai đỉnh nhọn đang nhảy bỗng chập làm một rồi rơi xuống thành đường dốc phẳng. Tiếng rè biến mất sạch. Không phải kiểu im lặng của đám đông bị dẫn dắt bằng lời; đó là im lặng của những người vừa nhìn thấy một cánh cửa bí mật mở ra mà người đứng cầm micro lúc nãy không hề biết.

Khánh Vy đứng ngay cạnh, miệng hé ra nhưng không chen được câu nào. Cô ta cúi nhìn màn hình như người bị lộ bài trước mặt cả lớp. Anh Quân từ bàn điều phối bước hẳn xuống, mắt dính chặt vào trace. Chị Hảo không hỏi Linh An đúng hay sai nữa; chị giật ngay micro từ tay Khánh Vy, dúi cho một kỹ thuật viên khác giữ, rồi quay sang bảo vệ: “Mở vạch.”

Bảo vệ tránh sang một bên cho Linh An bước vào trong. Cùng lúc đó, chị Hảo nhét thẻ ưu tiên vào tay cô. Cử chỉ nhỏ, nhưng giữa khu cánh gà đông nghẹt ấy, ai cũng nhìn rõ quyền đứng sát rig vừa đổi chủ.

“Linh An lên line chẩn đoán,” chị Hảo nói gọn. “Lượt này em xử lý.”

Khánh Vy hoàn hồn, lập tức chồm tới. “Em ấy chỉ biết sửa ở xưởng, lên live không ổn đâu. Ý tưởng phát hiện lỗi là em đã nói từ—”

“Chị tránh dây,” Linh An cắt ngang, đã đeo tai nghe kiểm âm lên một bên tai. Cô kéo case đàn về phía mình, đặt lại vị trí trên bàn demo, thao tác nhanh đến mức Khánh Vy phải lùi nửa bước để khỏi bị vướng tay. “Nếu chị còn chạm vào nguồn phụ, tối nay rig này tắt luôn.”

Lời không lớn, nhưng quá cụ thể để cãi bằng thể diện.

Đèn ở sân khấu phụ đổi sang trắng. Người dẫn chương trình ngoài kia đang câu giờ đến giới hạn. Một nhân viên quay máy chạy xộc tới hỏi còn bao lâu, chị Hảo chỉ thẳng vào Linh An thay vì nhìn Khánh Vy. Đó là cú bẻ thứ hai, đau hơn cú đầu nhiều: người xin thời gian bây giờ cũng phải hỏi đúng người.

Linh An kéo ghế nhựa ở góc tường ra làm bệ đặt laptop chẩn đoán, hất hộp cơm nguội sang mép bàn bằng mu bàn tay. Cô cắm cáp, mở bảng trace lớn để cả phía cánh gà lẫn hàng đầu đều nhìn thấy. “Tôi cần ba mươi giây và không ai nói vào tai tôi.”

Không ai phản đối. Khánh Vy mở miệng, rồi ngậm lại khi anh Quân đã đứng chắn ngay sau lưng Linh An, vô thức thành người giữ khoảng trống cho cô thao tác.

Linh An đánh thử một nốt thấp, nghe line hồi đáp qua tai nghe, rồi chuyển sang chuỗi ngắt ngắn. Trace xanh hiện ổn ở một kênh, kênh còn lại run lẩn thẩn như mạch sốt. Cô không sửa theo kiểu vá bên ngoài. Cô xóa hẳn chuỗi đánh thức lỗi, dựng lại thứ tự nguồn từ đầu, từng bước một, trên màn hình hiện rõ từng dòng lệnh kỹ thuật. Mỗi lần cô nhấn xác nhận, cả cụm chỉ báo bên rig đáp lại bằng một nhịp sáng mới, sạch và đúng.

Khánh Vy cố chen vào lần cuối. “Chỗ đó phải giữ preset cũ, nếu không âm sắc demo sẽ lệch—”

Linh An không quay đầu. “Chị nói đúng một nửa, nên mới làm nó chết.” Cô đưa tay ra sau. “Đưa tôi cáp line B.”

Khánh Vy đứng sững, không động đậy. Chị Hảo giật luôn cuộn cáp khỏi tay cô ta, tự đặt vào tay Linh An. Cả hành lang mép sân khấu nhìn thấy. Một người vừa bị tước mic, rồi bị tước luôn quyền giữ dây.

Linh An nhận cáp, cắm vào cổng dự phòng, chuyển route ngay trên màn hình lớn. Trace vàng hiện lại, chạy song song với trace xanh rồi từ từ trùng khít. Cô đánh thử hợp âm đầu. Loa phụ không rít nữa. Hợp âm thứ hai vang dày, sạch, ăn xuống sàn sân khấu như nước rót trúng miệng ly. Ngoài khu khách, vài cái điện thoại đang chĩa vào Khánh Vy đổi hướng sang bàn demo.

“Cho đèn gần hơn,” anh Quân nói với bộ phận ánh sáng, nhưng câu đó bây giờ không còn dành cho người cầm mic ban nãy. Một dải sáng xiên hẳn vào vị trí Linh An đứng, bàn tay cô, case đàn mở nắp, và màn hình chẩn đoán đang sáng rõ. Quyền chú ý của cả khu cánh gà quay ngoắt như một cánh cửa nặng vừa đổi bản lề.

Người dẫn chương trình ngoài sân khấu phụ nghe tín hiệu, cất lời mời lượt demo tiếp tục. Không còn ai hỏi Khánh Vy có đồng ý không. Linh An bước hẳn lên line chẩn đoán sát mép sáng, tự tay đeo strap đàn, búng thử dây, rồi nhìn màn hình lần cuối. Trace đã gần sạch nhưng còn một gai nhỏ cuối đường. Cái gai đó nếu bỏ qua vẫn có thể sống qua lượt demo, đủ để Khánh Vy vin vào nói công mình cứu được. Linh An không để lại một kẽ hở nào.

“Dừng nhạc nền,” cô nói.

Âm nền tắt phụt. Trước mặt là khách mời, camera, người của hãng, ekip, và ngay bên cạnh là Khánh Vy đang trắng bệch vì không còn chỗ chen. Linh An cúi xuống diagnosis bay, mở sâu hơn lớp ghi lỗi, trỏ đúng vào dòng cảnh báo nhiệt trễ một nhịp. “Nguồn phụ.” Chỉ hai chữ, như đóng dấu lên cái tên thật của thủ phạm.

Cô rút hẳn mô-đun cảm biến ra khỏi khe phụ, lau chân tiếp xúc bằng mép khăn khô giắt ở thùng case, cắm lại dứt khoát. Rồi cô tự tay đổi thứ tự khởi động trên rig: nguồn chính trước, line B sau, patch cuối cùng. Mỗi động tác đều hiện lên trên màn hình chẩn đoán. Không còn chỗ cho ai mập mờ nhận vơ.

Anh Quân chìa tay về phía Khánh Vy theo phản xạ cũ như định lấy ý kiến, nhưng giữa chừng đã khựng lại rồi hạ xuống. Anh quay luôn sang Linh An. “Chạy live được chưa?”

“Được,” cô đáp.

“Thì chạy.”

Một câu ngắn, mà ngay tức khắc biến người từng bị đẩy khỏi vạch thành người cho phép đêm diễn tiếp tục.

Linh An không ngẩng lên nhận lấy gì từ câu đó. Cô đánh chuỗi thử cuối cùng, thấp rồi cao, ngắt rồi ngân. Hệ thống nuốt trọn từng nốt, trả lại sạch sẽ. Cô kéo bàn demo dịch nửa gang vào giữa line sáng; bảo vệ cánh gà chủ động mở rộng lối cho cô, còn Khánh Vy bị ép lùi sát dãy ghế nhựa cạnh cái hộp cơm nguội. Người quay máy phải vòng qua vai Linh An mới lấy được khung hình.

Cô đặt đàn xuống, cả hai tay lên bàn phím chẩn đoán lần cuối, khóa cấu hình mới. Trên diagnosis bay sát mép sân khấu, fault trace còn lại thu gọn thành một đường xanh ổn định. Dòng cảnh báo đỏ tắt hẳn. Linh An nhấn xác nhận, nhìn con trỏ đứng im trên màn hình sạch, rồi rút tay ra.