Bi day ra ghe cho, van duoc goi len
“Linh, em ngồi ghế chờ đi. Đừng đứng ở quầy nữa, rối line.”
Chị Quyên vừa nói vừa kéo tấm dây phân luồng sang bên, chặn ngay trước đầu gối Linh như chặn người ngoài. Trên quầy tiếp đón, ly trà đá bỏ quên đã nổi một lớp mỏng và để lại vòng nước lạnh trên tập sơ đồ khách mời. Dãy ghế băng sát tường đã kín nửa, vài người đeo thẻ nhà tài trợ, vài người của đội sản xuất ôm bộ đàm, mũ bảo hiểm xe máy nhét dưới chân ghế. Ai cũng nghe thấy.
Linh vẫn đứng im một nhịp. Cô mặc áo đen trơn, không đeo bảng tên, cổ tay còn hằn vết dây rút vì buổi chiều chuyển thùng standee. Suốt hai tuần dựng sự kiện ở khách sạn bên hồ Tây này, cô là người chốt lối xe vào, thang hàng, giờ nâng màn hình LED, cả lối dẫn khách VIP khỏi đụng đoàn biểu diễn. Nhưng sáng nay, khi phía chủ đầu tư về, Quyên lấy luôn quầy tiếp đón, phát thẻ, gọi người, xếp ghế, và đẩy Linh ra băng chờ như một nhân viên phụ mang đồ.
Một cô lễ tân khách sạn nhìn Linh rồi nhìn Quyên, lựa giọng an toàn: “Bạn này ngồi đợi hỗ trợ sau hả chị?”
Quyên cười, tay vuốt thẻ đeo trước ngực. “Ừ, bạn ấy phụ hậu cần thôi. Khách đến cứ theo tôi.”
Câu đó vừa rơi xuống, một trợ lý nhà tài trợ ở cuối hàng đã hỏi lớn: “Bên Diệu Thành ngồi đâu? Quầy ký tên ở sảnh trong hay ở đây?”
Quyên chỉ thẳng vào cửa kính bên trái. “Vào sảnh trong, bên đó có bàn trống.”
Linh quay đầu nhìn lối đó một cái là biết sai. Bên trái là đường đưa nghệ sĩ vào, đang bị chặn nửa bởi hai thùng thiết bị âm thanh chưa dời, phía trong còn có đoàn múa thay đồ. Nếu đẩy khách vào lúc này, hàng ghế sẽ kẹt cứng ở ngưỡng cửa.
Cô bước khỏi dây chặn.
“Linh.” Giọng Quyên thấp xuống, sắc hẳn. “Em ngồi xuống.”
Linh không nhìn Quyên. Cô chỉ nói đủ cho người trợ lý kia nghe: “Không đi bên trái. Qua hành lang phải, quẹo sau cột gương, vào bàn ký tên cạnh phòng Thăng Long 2. Bên đó đã dán danh sách. Đi giờ này còn kịp.”
Người trợ lý khựng lại. Cửa thang máy mở ra ngay sau lưng anh ta, mặt inox mờ những vết lau cũ và dấu tay nhòe. Từ trong thang, ba khách lớn tuổi bước ra, một người cầm thiệp mời, một người chống gậy, một người đã bắt đầu cau mày vì bị chỉ vòng.
Quyên lập tức chen vào: “Không, anh cứ đi bên trái như em nói. Bên phải đang khóa.”
“Khóa hồi bốn giờ,” Linh đáp, mắt vẫn nhìn lối hành lang. “Năm giờ mười đã mở lại cho đoàn sản xuất. Nếu đi trái bây giờ, khách sẽ dồn vào cửa thay đồ.”
Người chống gậy quay sang lễ tân: “Thế rốt cuộc đi đâu?”
Lễ tân nhìn Quyên, rồi nhìn Linh. Cô này do dự đúng một giây, nhưng một tiếng chát vang lên từ phía trái—thùng thiết bị bị ai đó va phải, cửa kính bật mở rồi kẹt nửa chừng. Tiếng ai đó trong hậu trường gắt lên vì có khách đi lạc vào. Dãy ghế chờ quay đầu nhìn hết.
Vết nứt đầu tiên hiện ra ngay trên mặt Quyên.
“Anh đi theo em này,” Linh nói với người chống gậy, bước lên trước nửa thân người, tay kéo dây phân luồng sang phải. “Mình đi đường này đỡ phải chen.”
Ông khách không hỏi Quyên nữa. Ông đi theo Linh. Hai người sau cũng tự nhiên nhập vào sau lưng cô. Quyên với tay định kéo dây lại nhưng đã chậm; thêm ba người ở ghế băng đứng dậy nối theo, như nước thấy khe là đổ. Cô trợ lý nhà tài trợ liếc sang Quyên, giọng không còn chắc nữa: “Chị, vậy danh sách bên phải à?”
Quyên cứng mặt. “Đã bảo—”
“Bên phải,” Linh cắt ngang, chỉ vào tấm giấy A3 dán sát cột. “Có tên công ty theo vần.”
Cả tốp quay về phía tấm giấy.
Khi Linh đưa được năm người đầu tiên qua hành lang phải, nút nghẽn ở quầy đã lộ nguyên hình. Khách đến mới không thấy ai hướng dẫn, người cũ quay ngược lại hỏi đường, phía bảo vệ khách sạn chặn nhầm xe giao hoa của nhà tài trợ ở chân dốc, bộ đàm kêu loạn như nồi dầu sôi. Linh vừa quay lại đã thấy Quyên đang đứng giữa hai hướng, miệng nói ba câu khác nhau cho ba người khác nhau.
“Chị ơi, bên Diệu Thành ngồi hàng nào?” một cô trong đội sản xuất hỏi lớn.
Quyên giơ tay: “Để chị—”
“Dãy B, ghế đầu bàn giữa, chừa hai chỗ cuối cho người đi cùng,” Linh đáp ngay, vừa cúi xuống nhặt tập sơ đồ bị quạt gió thổi lệch khỏi vòng nước trà trên quầy.
Cô trong đội sản xuất lao về phía Linh, không chờ Quyên nữa. “Chị Linh, xe hoa bị chặn ở dốc sau, em gọi ai?”
“Gọi anh Tân mở làn kỹ thuật. Nói hàng của nhà tài trợ vào cổng phụ.” Linh kéo điện thoại ra, màn hình sáng thấp trong lòng bàn tay. “Nếu anh ấy không bắt máy, đưa máy chị.”
Một người đàn ông mặc vest xanh đậm, đeo phù hiệu của phía chủ đầu tư, chen lên từ hàng ghế. “Em ơi, khách Nhật của tôi cần vào trước để gặp anh Khoa. Bên nào gần sân khấu nhất?”
“Không đưa qua sân khấu.” Linh đưa thẻ tạm cho ông. “Đi lối phòng họp nhỏ, qua cửa gỗ nâu. Anh đứng cạnh em hai phút, em gom thêm người rồi dẫn một lượt.”
Ông ta gật đầu với Linh như chuyện đó là đương nhiên.
Quyên đứng ngay cạnh mà bị bỏ trống. Cô cố giành lại: “Mọi người bình tĩnh, việc phân khách để tôi—”
“Chị Linh ơi, bàn ký tên thiếu bút mực đen!” cô lễ tân gọi thẳng.
“Trong ngăn dưới quầy, bên trái vòng nước trà,” Linh nói.
Câu trả lời đi nhanh đến mức cô lễ tân cúi xuống làm theo luôn, đến khi mở đúng ngăn kéo mới ngẩng lên, ngượng ngập như tự tay xác nhận mình vừa bỏ qua người đang đứng chỉ đạo chính thức.
Dòng người đổi hướng rõ đến mức dãy ghế băng thành một cái mỏ neo lộ liễu cho sự mất mặt. Những người mới vào không còn hỏi “chị nào phụ trách” nữa. Họ nhìn theo ai đang bước, ai được trả lời, ai khiến hàng di chuyển. Quyên cứ chen vào đâu, câu nói của cô cũng bị một câu ngắn của Linh đè qua như đóng cọc.
Một bác lớn tuổi mặc áo sơ mi trắng, vừa ngồi chờ vừa quạt bằng thiệp mời, gọi với: “Cô ơi, tôi đi cùng bên sản xuất, thẻ xe để đâu?”
“Bác đưa cháu xem.” Linh cúi xuống, nhìn lướt rồi rút ngay tấm thẻ màu cam dưới xấp giấy. “Cái này bác đeo ngoài, xe để tầng hầm B. Đừng nghe hướng lên sảnh.”
“Ờ, cô này biết việc.” Bác nói xong quay hẳn người về phía Linh.
Quyên nghe thấy. Cô kéo phắt cuốn sổ khách mời về phía mình. “Linh, em đừng tự ý quyết. Nhỡ sai ai chịu?”
Linh ngẩng lên. Lần đầu cô nhìn thẳng vào mặt Quyên giữa đám đông đang đợi. “Chị vừa chỉ nhầm ba đoàn vào cửa thay đồ. Còn muốn ai chịu nữa?”
Không ai cười. Cái đau nằm ở chỗ không ai cười mà ai cũng nghe. Một nhân viên bảo vệ vừa chạy lên, thở hổn hển: “Chị nào bảo mở cửa trái? Bên đó khách chen vào khu nghệ sĩ rồi.”
Quyên đáp quá nhanh, giọng vấp: “Tôi… bên khách sạn khóa không đúng—”
“Đóng lại cửa trái.” Linh quay sang bảo vệ. “Giữ lối phải, cho người cầm thiệp mời xếp theo hàng ghế này. Người không có tên thì đứng ngoài vạch đỏ.”
Bảo vệ gật một cái với Linh rồi làm ngay.
Quyên chạm vào cánh tay anh ta. “Anh nghe tôi—”
Anh ta đã quay lưng.
Mất mặt không còn là chuyện riêng giữa hai người nữa. Nó treo lơ lửng trên từng động tác lệch nhịp: Quyên chìa thẻ ra mà khách không nhận, Quyên giơ tay gọi lễ tân mà lễ tân đang chạy theo hướng Linh chỉ, Quyên mở miệng thì bộ đàm của đội sản xuất đã chuyển kênh hỏi thẳng: “Chị Linh, đón đoàn cuối ở cổng nào?”
Linh không tranh tiếng. Cô chỉ lấy bút lông, kéo tờ sơ đồ lại gần, vạch nhanh một mũi tên lớn từ cửa chính sang lối hành lang phải rồi dán lên mặt quầy. “Cổng chính vào đây, khách có thiệp đi lối này. Đoàn cuối vào cổng xe bên hông. Nhắc bảo vệ đừng để xe hoa đứng trước thềm.”
“Em lấy quyền gì mà dán lên quầy?” Quyên bật ra.
“Quyền để khách không quay đầu bỏ về.” Linh đặt bút xuống.
Tiếng bánh xe vali lăn gấp qua nền đá đánh bóng. Một cậu thực tập sinh chạy nhào tới, suýt trượt ở ngưỡng cửa. “Anh Khoa tới rồi. Còn mười mét. Với… với bác Hưng đi cùng.”
Tên ấy rơi xuống như một viên đá ném vào bể đang sôi. Hàng ghế băng tự nén lại. Lễ tân chỉnh cổ áo. Bảo vệ dựng thẳng vai. Phía chủ đầu tư sáng nay ai cũng nhắc rằng bác Hưng là người sáng lập, hiếm khi trực tiếp tới, đã tới là người nào đứng ra đón ở line sẽ là người được nhìn như đầu mối thật.
Quyên phản ứng đầu tiên. Cô giật bảng tên “đón khách chính” từ móc sắt trên cạnh quầy, bước ra khỏi sau bàn, đứng thẳng giữa lối đi. “Mọi người gọn sang hai bên. Để tôi đón.”
Linh không giành. Cô chỉ nhìn nhanh cái hàng đang dồn lệch sang phải vì mũi tên cô mới dán, nhìn bảo vệ đang giữ đúng khoảng trống giữa hai dãy ghế, nhìn cô lễ tân cầm xấp thẻ chờ sẵn bên tay trái cô. Trật tự vừa mới khớp. Nếu Quyên chen vào giữa, cả line sẽ đứt.
Tiếng giày da đến gần. Khoa xuất hiện ở cửa sảnh với bác Hưng và hai người đi cùng. Áo sơ mi anh sắn tay đến khuỷu, như người vừa đi kiểm một vòng dưới khu bốc hàng xong chạy thẳng lên. Anh nhìn một vòng rất nhanh: quầy, dây chặn, hàng ghế, mũi tên trên giấy, lối trái đang đóng, lối phải đang chạy, rồi dừng ở chỗ Quyên đứng ôm bảng tên giữa đường như chiếm sân.
“Anh Khoa,” Quyên cất giọng trước, nụ cười căng cứng. “Line em đã—”
“Linh.” Khoa gọi, không lớn nhưng cắt phăng tiếng cô. “Lên đây.”
Cả phòng quay.
Linh bước một bước khỏi sau quầy. Khoa không nhìn Quyên nữa. Anh lấy cái bảng “đón khách chính” từ tay Quyên, xoay người, đặt thẳng vào tay Linh trước mặt bác Hưng, trước mặt dãy ghế chờ, trước mặt toàn bộ đội sự kiện vừa im bặt.
“Từ giờ em đứng line này,” anh nói rõ từng chữ. “Em nhận khách với anh. Mọi hướng dẫn qua Linh.”
Quyên tái mặt. “Anh Khoa, nhưng em là người được phân—”
“Phân sai.” Khoa quay sang bảo vệ, giọng lạnh gọn. “Mở lối cho Linh. Chặn người không có việc khỏi quầy.”
Câu cuối như một cái bạt tai thẳng bằng chức năng. Bảo vệ lập tức nhấc dây phân luồng, nhưng không mở cho Quyên. Anh ta kéo gọn khoảng trống trước quầy về phía Linh, chắn nửa bước chậm của Quyên lại bên ngoài line. Visible damage hiện ra ngay ở tư thế đứng: Quyên bị bỏ ngoài vùng nhận khách mà cô vừa chiếm bằng thân người.
Bác Hưng dừng trước Linh. Ông già hơn trong ảnh quảng bá, tóc bạc mỏng, mắt rất tỉnh. Ông nhìn bảng tên trong tay cô rồi nhìn mũi tên trên mặt quầy. “Lối này là cô sửa?”
“Dạ.” Linh giữ thẳng vai. “Lối trái đâm vào khu thay đồ. Nếu bác đi bên này, sẽ không bị cắt giữa chừng.”
“Được.” Ông gật đầu một cái với cô, không hỏi ai khác. “Vậy cô dẫn.”
Quyền lực đổi chỗ ngay trước mặt mọi người, nhanh đến mức đau. Người của phía tài trợ tiến lên theo hướng Linh đứng. Cô lễ tân chuyển xấp thẻ sang tay Linh. Cậu thực tập sinh né hẳn sang phải cho cô đi đầu. Quyên mở miệng lần nữa: “Em vẫn có thể—”
Khoa nghiêng người, chắn luôn đường cô. “Quyên, về ghế chờ. Khi cần tôi gọi.”
Từ “ghế chờ” bị ném trả đúng chỗ cũ. Trên dãy băng sát tường, chỗ lúc đầu Linh bị đẩy vào vẫn trống một khoảng vì ai cũng đứng cả lên để nhìn. Quyên đứng chết ở mép line, bảng tên đã mất khỏi tay, mọi thứ cô dựa vào đều bị rút ngay tại chỗ: lời nói, vị trí, vật cầm, lối đứng.
Linh cầm bảng tên, không quay lại nhìn Quyên. Cô bước lên nửa thân người, đứng đúng tâm lối mở giữa hai hàng ghế băng và nói với bác Hưng, với Khoa, với những người đang dõi theo: “Mời bác đi bên này. Danh sách đã sẵn. Người đến sau xếp theo hàng bên phải.”
Rồi cô tự tay xoay tấm bảng tên trên notice wall cạnh quầy, lật mặt có chữ “LINH” ra ngoài phía hàng chờ. Những con chữ đen giữ nguyên trong ánh đèn sảnh, quay thẳng về phía dòng người vừa tự động xoay đầu theo cô.