Thẻ làn đón đổi tay rồi
Lan giật chiếc thẻ làn đón khỏi móc khóa ở cổ Vy rồi hất lên ngực mình. “Em đứng ngoài vạch. Hôm nay khách VIP, không phải chỗ cho người điền chỗ trống.”
Một chiếc sedan đen vừa trườn tới mép bãi, đèn pha quét lên chân người đang đứng lổn nhổn ở làn lấy khách. Nhân viên bảo vệ nhìn cái thẻ xanh trong tay Lan rồi nhìn sang Vy, chần chừ đúng một nhịp. Chừng ấy đủ để hai vị khách trong sảnh kính quay đầu ra, thấy Vy vẫn cầm bộ đàm mà bị chặn bên ngoài vạch sơn vàng như người ngoài. Túi vải của cô cấn vào hông, tờ hóa đơn gấp làm tư ló ra, mép giấy mềm quăn vì bị mở ra đóng lại quá nhiều lần.
Vy đưa tay ra. “Thẻ của em.”
Lan cười nhạt, chỉnh lại tóc trong mảng phản chiếu mờ trên cánh cửa thang máy hàng bên cạnh, mặt kính loang vết lau cũ. “Em phụ check xe thôi. Quyền mở làn tối nay chị giữ. Chị Hảo đã giao.” Nói xong, Lan quay sang bác bảo vệ. “Ai không có thẻ thì không vào. Cứ thế mà làm.”
Cái đau không nằm ở câu nói. Nó nằm ở chỗ ba tài xế đang nổ máy chờ lệnh đều nghe thấy, lễ tân của sự kiện nghe thấy, cả cậu thực tập sinh vừa qua lại thường xuyên giữa sảnh và bãi xe cũng nghe thấy. Vy là người dựng sơ đồ đón khách cho buổi ra mắt nhãn hàng này suốt ba đêm, người gọi từng xe dự phòng từ xưởng đối tác bên Gia Lâm, người tính cả đường vòng vì phố Hà Nội tối thứ bảy thường nghẹn cứng sau Nhà hát Lớn. Thế mà ngay giờ khách xuống, cô bị đẩy ra khỏi chính làn đón mình sắp.
Một người đàn ông mặc vest xám bước nhanh ra, nhìn đồng hồ liên tục. “Xe cho đoàn nhà máy Bắc Ninh đâu? Họ có lịch lên sân khấu trong mười phút nữa.”
Lan lập tức nghiêng người đón, giọng ngọt đi thấy rõ. “Anh yên tâm, em sắp xếp rồi.” Cô ta quay quắt về phía hàng xe, gọi nhầm biển của chiếc đang chở khách mời truyền thông. Tài xế mở cửa kính, ngơ ngác. Đằng sau, một chiếc Limousine chở nhóm khách từ khu sản xuất ở Hưng Yên vừa ép vào, không có chỗ quay đầu, kẹt luôn cả lối ra.
Vy không bước lùi. Cô đứng sát mép vạch, nhìn dòng xe bắt đầu chéo đầu nhau. “Xe 29A-… cho đoàn nhà máy ở lane B, không phải lane A.”
Lan liếc cô như liếc người bán nước chen việc. “Chị đang điều.”
“Chị điều sai.”
“Em không có thẻ.”
Câu đó rơi ra trước mặt ba người khách vừa xuống thềm, gọn và phũ như đóng cửa. Một nữ khách mặc áo dài kem khẽ nhíu mày vì phải né đầu xe đang chèn lên lối bộ hành. Bảo vệ giơ tay xin các xe lùi, nhưng không ai dám nhận lệnh từ ông vì người có thẻ đang là Lan. Một tài xế quay sang hỏi to: “Chị Lan, xe nào vào trước?” Lan đáp không kịp. Phía trong sảnh, MC đã chuyển giọng giới thiệu kéo dài câu chữ để câu thêm thời gian.
Bộ đàm bên hông Vy rè lên, giọng anh Phúc từ tầng hầm bãi gửi hàng: “Ai đang giữ làn đón trên mặt đất? Cửa cuốn khu pickup phải mở từng nhịp, không là dồn xe.”
Vy bấm trả lời, mắt không rời dòng xe. “Em.”
Lan xoay phắt lại. “Không phải em.”
Vy không tranh. Cô ngửa tay về phía một cậu nhân viên chạy việc đang ôm chồng standee. “Cho chị mượn máy.” Cậu đưa điện thoại ngay, hơi khựng vì thấy Lan nhìn. Vy bấm số thuộc lòng. Bên kia bắt máy rất nhanh, tiếng máy dập kim loại đều đều phía nền, giọng đàn ông ngắn gọn: “Nói đi.”
“Anh Phúc, em Vy. Làn đón bị giữ thẻ sai người. Xe đối tác sản xuất đang kẹt ngoài vạch. Nếu chậm thêm ba phút, đoàn Bắc Ninh xuống trễ.”
Không có một câu than phiền nào. Vy chỉ báo sự việc, biển số, số xe, vị trí, đúng thứ tự. Lan đứng cạnh, môi mím lại. Cô ta vươn tay định giật cái điện thoại, nhưng Vy tránh rất gọn.
Đầu dây bên kia im một nhịp, rồi anh Phúc hỏi đúng một câu: “Thẻ đang ở đâu?”
“Trong tay chị Lan.”
“Đưa máy cho bác Dũng bảo vệ.”
Vy chìa điện thoại sang. Bác Dũng nghe xong, lưng thẳng lên hẳn. Ông nhìn Lan, chìa tay. “Chị Lan, cho tôi xin thẻ.”
Lan bật cười khan. “Anh Phúc có biết mặt bằng ở đây không mà—”
Bác Dũng không cười. “Lệnh của anh Phúc. Thẻ làn đón giao lại cho Vy.”
Mấy tiếng máy nổ quanh đó vẫn gầm đều, nhưng chỗ ba người đứng bỗng lộ ra một khoảng trống khó chịu. Lan giữ cái thẻ thêm đúng nửa giây, như thể nếu bóp chặt hơn thì cái quyền kia sẽ dính vào tay mình. Rồi cô ta thả mạnh. Mép nhựa quệt qua lòng bàn tay Vy, chạm đúng vết mực cũ trên ngón cái do cô hay ghi biển số rồi quên chùi.
Vy móc thẻ vào dây cổ, xoay người ra làn mà không nhìn Lan nữa. “Xe 29A-… vào lane B. Xe đoàn truyền thông giữ vị trí. Anh áo xám đi với em.” Cô chỉ tay, dứt khoát từng hướng. Bác Dũng lập tức kéo rào mềm sang trái. Chiếc xe chở đoàn nhà máy được mở lối, lăn thẳng qua mép đèn. Tài xế vừa đánh lái vừa nhìn Lan theo phản xạ cũ, rồi nhìn cái thẻ đang nằm trên ngực Vy và theo tay Vy luôn.
Đó là cú nứt đầu tiên, nhỏ mà ai cũng thấy.
Lan đuổi theo hai bước, giọng hạ thấp đi nhưng độc hơn. “Ai cho em tự ý đổi lane? Chị Hảo đang ở trên kia. Em nghĩ có cái thẻ là muốn làm gì thì làm à?”
Vy bấm bộ đàm. “Cửa cuốn pickup mở một phần bên phải. Cho xe vào theo nhịp ba chiếc, không nhận thêm lệnh miệng ngoài vạch nếu không qua em.” Cô nói như đọc lịch giao hàng, lạnh và ngắn.
Từ trong tầng hầm, tiếng mô-tơ cửa cuốn bắt đầu rền lên. Mép cửa kim loại ở đầu làn nhấc dần, lộ khoảng tối đủ cho một xe lách vào. Lan bước chắn trước đầu chiếc MPV trắng đang tới. “Đứng! Chưa được vào!”
Tài xế hạ kính, mắt đảo qua hai người phụ nữ rồi qua bác Dũng. Ông bảo vệ không nhìn Lan nữa. Ông giơ tay theo hướng Vy. “Đi.”
Chiếc MPV bò qua, gương xe sượt sát khuỷu tay Lan buộc cô ta phải né hẳn sang bên. Hai thực tập sinh đang ôm quà tặng cũng đổi hướng đứng, theo luôn làn Vy vừa mở. Cái đổi phe không có lời nào đệm, vì lúc quyền đi qua bánh xe rồi, nói thêm chỉ thừa.
Chị Hảo từ sảnh bước gấp xuống, giày cao gót gõ liên tiếp trên nền xi măng. Chị nhìn dòng xe đang chia nhịp lại, rồi nhìn thấy Lan đứng ngoài vạch, mặt đỏ gay. “Ở đây chuyện gì?”
Lan chớp lấy cơ hội. “Vy tự cướp quyền điều xe. Em ấy gọi thẳng anh Phúc, không qua em.”
Vy đưa bộ đàm lên, không quay lại. “Xe đoàn nghệ sĩ tới trong bốn phút. Nếu còn giữ cách cũ, làn sẽ tắc đến cổng. Em đang dùng sơ đồ đã duyệt.” Cô giơ tờ giấy nhăn lấy từ túi vải ra, tờ in chia tuyến với những nếp gấp chéo dọc ngang, mép giấy bạc màu vì bị mở ra suốt mấy ngày. Góc phải có bút ký tắt của anh Phúc và dấu xác nhận lịch xe.
Chị Hảo liếc một cái là nhận ra. Mắt chị chuyển rất nhanh từ tờ giấy sang cái thẻ trên cổ Vy rồi sang cửa cuốn pickup đang mở đúng nửa làn. Đúng lúc ấy, bộ đàm của chị rè lên, giọng anh Phúc cộc lốc: “Giữ Vy ở lane chính. Thẻ, lệnh xe, cửa cuốn đều qua Vy. Ai không có thẻ, đứng ngoài.”
Lan cứng người. Chị Hảo không bênh cũng không xoa. Chị chỉ nghiêng đầu sang một bên, tránh đường cho chiếc sedan thứ hai đang vào. Cái tránh rất nhỏ, nhưng đủ để Lan thành người thừa ra giữa lối.
Dòng xe mới ập tới đúng lúc tệ nhất. Ba chiếc từ khách sạn Tràng Tiền, một chiếc chở người phát biểu chính, hai chiếc chở nhà tài trợ đi cùng. Điện thoại lễ tân đổ chuông liên tục. Mưa phùn lất phất quệt lên mái hiên, làm vệt sơn vàng ở làn đón lấp loáng như trơn hơn. Bác Dũng vừa kéo rào vừa thở dốc. Một tài xế mới tới không biết quy tắc cũ, thò đầu ra hỏi: “Ai nhận xe VIP?”
Lan lao tới trước. “Đưa đây cho chị—”
“Xe đó vào phải.” Vy nói cùng lúc, thẻ trên ngực cô bật nhẹ theo bước đi. “Tem đỏ ở kính trước, trả khách xong lùi ra cửa cuốn bên phải. Không dừng đầu làn.”
Tài xế nhìn cả hai, tay còn giữ nửa tờ phiếu gửi xe. Lan đã chạm vào tay nắm cửa. Vy không cần nâng giọng. Cô giơ thẻ làn đón lên ngang ngực, xoay mặt in logo sự kiện và ký hiệu màu ra ngoài. “Theo thẻ.”
Người tài xế bỏ tay khỏi cửa bên Lan, đánh lái theo vạch Vy chỉ. Bánh xe cắt đúng vào phần mặt nền Lan vừa đứng. Một vũng nước bắn lên ống quần cô ta thành dải xám.
Lan mất hẳn nhịp. Cô ta quay sang chặn bác Dũng: “Anh không được mở thêm cửa cuốn. Chưa đủ xác nhận.”
Vy đã bước tới mép cửa kim loại. Từ móc dây cổ, ngoài thẻ xanh, cô rút thêm một miếng nhựa cứng màu cam, loại thẻ triển khai chỉ phát cho người giữ luồng xe chính. Thẻ này vốn phải được trả từ chiều, nhưng bên kho chuyển chậm; lúc nãy, anh Phúc sai người mang lên cùng bộ chìa khóa khu pickup. Cái móc khóa kim loại cũ có vết xước ở đầu răng lủng lẳng đập vào cổ tay cô.
Lan nhìn thấy, mặt đổi hẳn. “Sao em có thẻ triển khai?”
Vy không trả lời. Cô quét thẻ cam vào khe ở trụ cửa, rồi xoay người đứng hẳn vào giữa lối. Đèn trên trụ từ đỏ đổi sang xanh. Mô-tơ cửa cuốn rền mạnh hơn, mép kim loại nhấc lên thêm một khoảng vừa đủ cho làn phải vận hành liên tục. Bên trong, người điều xe tầng hầm lập tức đẩy chiếc van chở khách chính ra tuyến đã mở. Nó lao thẳng đến như một câu trả lời quá rõ.
Lan chồm tới định giật lại thẻ cam. Vy xoay cổ tay, lùi nửa bước, để cô ta chụp hụt vào khoảng không. Cùng lúc, chiếc van đen đã đến mép làn. Bác Dũng kéo rào chắn gập hẳn về phía Lan, chặn kín phần cô ta đang đứng. “Lùi ra ngoài vạch.”
“Anh dám chặn tôi?”
Ông không đáp. Ông chỉ giữ thanh rào, mắt nhìn đường xe.
Cái đau thật sự đến ở khoảnh khắc không ai còn đợi lệnh Lan nữa. Thực tập sinh chuyển quà chạy về phía Vy hỏi vị trí đặt ô, tài xế sedan xám hạ kính xin hướng lùi, chị lễ tân đem danh sách xuống đứng bên tay trái Vy. Ngay cả chị Hảo cũng lùi nửa bước về phía trong hiên, nhường hẳn vùng lệnh ở mép làn cho cô. Lan nói gì đó nữa nhưng bị tiếng cửa cuốn và tiếng lốp nghiến nước nuốt mất.
Một đợt khách cuối cùng ùa ra cùng lúc MC trong sảnh vừa dứt phần kéo giờ. Người đàn ông tóc bạc đi đầu, chính là chủ thương hiệu. Ông không thích chờ. Lan lập tức đổi sắc mặt, luồn qua muốn bám lại quyền cũ. “Bên này, em mời anh—”
“Xe ông ấy vào tuyến một, không dừng.” Vy cắt ngang, không cần nhìn Lan. Cô chìa thẻ cam cho bác Dũng nhìn rõ rồi chỉ xuống nền. “Đóng phần trái. Giữ mở nửa phải.”
“Vy, em không được—” Lan nhào tới lần cuối, bàn tay gần chạm mép cửa cuốn.
Vy đặt lòng bàn tay lên trụ điều khiển, bấm giữ. Cửa kim loại trượt xuống nửa trái một đoạn nữa, đủ thấp để chắn hẳn lối Lan đang định chen vào, nhưng vẫn để nửa phải mở thông cho xe của khách chính lăn thẳng qua. Chiếc thẻ cam nằm gọn trong tay cô, dải màu nổi lên dưới ánh đèn bãi như một vết cắt sạch. Người đàn ông tóc bạc không hề liếc sang Lan, ông bước theo hướng Vy mở sẵn. Tài xế sau lưng cũng nối hàng theo cùng một đường, bỏ trống hoàn toàn phần bên trái vừa bị hạ chắn.
Lan đứng ngoài mép cửa, một tay còn chạm vào lớp kim loại lạnh, tay kia trống không. Cô ta mở miệng như muốn gọi ai đó cứu vãn, nhưng chẳng còn ai rảnh nghe nữa; cả làn xe đã đi theo nhịp mới.
Vy móc thẻ cam lại vào dây cổ, kéo cửa cuốn giữ đúng nửa phải đang mở, rồi gật ngắn về phía luồng xe đang vào. Mép cửa kim loại dừng ở đó, nửa làn của cô thông suốt, còn phần bên Lan bị chặn ngoài vạch.